Trầm vụn hương phai · Chương 61

17/12/12

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 61 · Minh Cung và quỷ môn

Chỉ là không rõ bị tan biến rốt cuộc là nàng, hay là những người tới lui trong mộng.

Khi quỷ sai phá cửa vào, Nhan Đàm nằm tì tay trên giường, người khoác y phục mỏng manh, đang thong thả chải tóc. Triệu Hoàn Khâm nhanh tay kéo góc chăn sang đắp lên người nàng, lạnh lùng lên tiếng: “Các vị đại nhân đêm khuya đến viếng, chẳng hay có việc chi?” Quỷ sai vội lui ra ngoài, khép hờ cửa phòng lại: “Khi nãy có kẻ xông vào kết giới bên ngoài Quỷ Trấn, mọi người lần theo vết máu đuổi tới nơi nên vào xem thử.”

Triệu Hoàn Khâm giọng bình đạm đáp: “Ra là vậy. Nhưng vết máu này là phát hiện bên ngoài hàn xá sao? Nếu đã vậy, tốt nhất nên lùng soát một lượt hàn xá, cẩn thận là trên hết.”

“Có lẽ kẻ đột nhập không phải ở đây, quấy rầy Triệu tiên sinh và tôn phu nhân nghỉ ngơi, thành thực cáo lỗi.” Quỷ sai chắp tay, đoạn xoay người rời khỏi.

Nhan Đàm ngoái đầu nhìn Triệu Hoàn Khâm, lòng không khỏi nghĩ, con người này không những gan to mà suy tính còn tỉ mỉ đến từng chân tơ kẽ tóc, bị thương nặng thế này vẫn cầm cự xuể, nếu không phải nàng tìm cơ hội giậu đổ bìm leo, chỉ e còn phải gồng mình ôm một bụng tức. Quỷ sai rời khỏi không bao lâu thì Mang Quỷ tay bưng hòm thuốc vào phòng, nhẹ nhàng giúp y băng bó vết thương, xong thu dọn sạch sẽ chỗ chăn đệm loang lổ máu, lưỡng lự hồi lâu mới hỏi: “Triệu tiên sinh, mặt… mặt của tiên sinh sao lại…”

Nhan Đàm phì cười, tựa sấp người bên bàn nhìn bọn họ.

Triệu Hoàn Khâm quả đúng là một nhân tài, đến sắc mặt cũng không đổi, chỉ nhạt giọng nói: “Đám quỷ sai kia đã bắt đầu nghi ngờ ta rồi, lần sau tuyệt không được để xảy ra sai sót.”

Mang Quỷ cúi đầu, miệng lí nhí đáp: “Dạ.”

Nhan Đàm chống má: “Bây giờ chúng ta đã cùng một hội, vậy có thể cho ta biết rốt cuộc hai người định làm gì không?”

Triệu Hoàn Khâm liếc mắt nhìn nàng, vẻ coi thường lộ ra trông thấy: “Có nói ngươi cũng không hiểu.”

Nhan Đàm bèn nhìn sang Mang Quỷ, mỉm cười bảo: “Em nói đi vậy.”

Mang Quỷ nhìn nhìn Triệu Hoàn Khâm, lại nhìn nhìn nàng, do dự hết nửa ngày trời mới bảo: “Tiên sinh là vì Minh Cung mới lưu lại Quỷ Trấn, tòa Minh Cung đó…”

“Minh Cung?” Nhan Đàm đứng phắt dậy, “Minh Cung hai người nói đến chắc không phải là Minh Cung di tích cuối cùng còn sót lại của các thượng cổ tiên thần đó chứ? Thứ này sao lại có thật trên đời?” Khi còn ở Địa Nhai trông coi sách, nàng đã tìm thấy một quyển sách chép tay do chính tay Tử Hư Đế quân ghi lại, nói những bí mật bên trong Minh Cung là do các vị thượng cổ tiên thần như Nữ Oa để lại. Một khi lĩnh hội được bí mật thâm tàng của Minh Cung, lục giới sẽ bị người giải được bí mật kia một tay thâu tóm.

Từ đây có thể thấy Triệu Hoàn Khâm dã tâm ghê gớm, thật sự không phải kẻ tốt lành gì.

“Hóa ra ngươi cũng hay biết.” Triệu Hoàn Khâm trầm ngâm nhìn nàng.

Nhan Đàm bị y nhìn đến lông tơ dựng ngược, vội lên tiếng bảo: “Ta chả có tí hứng thú nào với Minh Cung gì hết, ta bây giờ chỉ muốn rời khỏi chỗ này. Vừa nãy ông đã hứa rồi, xem ra chắc sẽ không nuốt lời chứ?” Thật ra hiện giờ y mà có nuốt lời thật thì nàng đây cũng chẳng làm được gì, bọn họ đã cùng che mắt quỷ sai, đã là hai con cá nằm trên cùng một chiếc thớt.

Triệu Hoàn Khâm ừm tiếng, bẵng đi giây lát mới bảo: “Dưới đáy Dạ Vong Xuyên có một cái quỷ môn, từ đó có thể trực tiếp đi về phàm giới, đợi ta dưỡng thương khỏi rồi sẽ dẫn ngươi đi.”

Nhan Đàm suy đi nghĩ lại, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Thật ra lần đầu khi quỷ sai tới là Mang Quỷ cải trang thành Triệu tiên sinh ông có phải không? Nếu vậy diện mạo hiện giờ của ta cũng không phải là thật rồi?”

Triệu Hoàn Khâm cười đáp: “Ngươi đều đoán ra cả rồi, vậy hà tất còn phải hỏi nhiều? Được rồi, hai người các ngươi ra ngoài cả đi, ta muốn yên tĩnh một lát.”

Nhan Đàm khóe miệng nhúc nhích, cuối cùng vẫn phải không cam tâm đẩy cửa ra ngoài. Mang Quỷ ở sau lưng nhẹ nhàng khép cửa lại, nói nhỏ với nàng: “Nhan Đàm cô nương, cô nương còn có điều gì muốn hỏi thì cứ hỏi Mang Quỷ là được, tiên sinh bị thương rất nặng, thật tình không còn hơi sức nói chuyện thêm nữa.”

“Hai người lưu lại Quỷ Trấn là vì Minh Cung, nhưng nơi này không phải chỉ những ai hồn phách bị hư hại mới có thể ở lại sao?”

Mang Quỷ lắc đầu cười cười: “Quả đúng là vậy, Mang Quỷ là thiếu mất một dải hồn nên mới ở lại nơi này. Trước lúc cô nương đến đây, Mang Quỷ thường xuyên phải cải trang thành phu nhân, có khi bất đắc dĩ còn phải giả dạng thành Triệu tiên sinh, như thế người ngoài mới không phát hiện việc tiên sinh rời khỏi Quỷ Trấn đi tìm Minh Cung.”

Nhan Đàm nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Hồn phách của em là làm thế nào bị hư tổn vậy?”

“Triệu tiên sinh muốn lưu lại Quỷ Trấn, bắt buộc phải có một lý do, em… em chính là lý do đó.” Mang Quỷ nhìn nàng cười bẽn lẽn, “Mang Quỷ cải trang thành phu nhân của tiên sinh, vậy là ông ấy có thể xin quỷ sai đại nhân du di cho, sau đó ở lại Quỷ Trấn. Tiên sinh có việc quan trọng cần làm, đương nhiên không thể tổn hại bản thân, thế nên…”

“Thế nên mới làm tổn hại nguyên thần của em rồi tròng vào một bộ mặt trọng tình trọng nghĩa ở lại nơi này, thực tế là vì muốn tìm Minh Cung?” Nhan Đàm bất bình trào tim. Nếu người được chia làm dăm bảy loại, Triệu Hoàn Khâm y nhất định là mạt hạng trong số cặn bã, nổi cộm trong số mạt hạng.

Mang Quỷ hoảng hồn, xua tay liên hồi: “Đây đều là Mang Quỷ tự nguyện, thật đó, việc này căn bản không can hệ đến Triệu tiên sinh.” Cô bé ngưng đoạn, lại rụt rè nói: “Nhan Đàm cô nương chớ có tức giận, cô nương là người tốt, người tốt nhất định sẽ gặp báo tốt.”

“Người tốt sẽ gặp báo tốt, nhưng kẻ ngốc thì…” Nhan Đàm nhìn gương mặt rạng ngời của Mang Quỷ, đột nhiên không muốn nói thêm gì nữa. Mang Quỷ và Triệu Hoàn Khâm, cũng như nàng và Ứng Uyên, điều này thật ra nàng hiểu.

Người tốt sẽ gặp báo tốt, nhưng kẻ ngốc thì chẳng có báo tốt đâu. Thế nên nàng mới có kết cục như hiện giờ.

Vết thương vừa khỏi được một nửa, Triệu Hoàn Khâm đã lên tiếng bảo sẽ trở lại Minh Cung, tiện đường đưa Nhan Đàm tới quỷ môn.

Nhan Đàm mừng còn không kịp sớm ngày rời khỏi cái chốn quỷ này, Mang Quỷ thì lại hết sức lo lắng: “Nhưng vết thương của tiên sinh…”

Triệu Hoàn Khâm lắc lắc đầu, tay khẽ gõ gõ góc bàn: “Không cần nhiều lời, ta đã tìm được cách vào Minh Cung, huống hồ lưu lại Quỷ Trấn cũng không thích đáng gì mấy, sớm chút động thủ vẫn hơn.” Nhắc đến Minh Cung, ánh mắt y lập tức sáng ngời, dường như trên đời thứ y để tâm chỉ duy có mỗi việc này.

Mang Quỷ chỉ đành thuận theo: “Không biết tiên sinh định khi nào thì xuất phát?”

“Ngay đêm nay. Ta vẫn còn phải suy tính một số chi tiết, hai ngươi ra ngoài cả đi.” Y không nhẫn nại xua tay.

Nhan Đàm đặt cả hy vọng vào y, dù có phải ngậm bồ hòn làm ngọt nàng cũng cố gồng mình nhẫn nhịn. Riêng Triệu Hoàn Khâm đối nhân xử thế cũng có thể xem là lễ độ chu toàn, mà còn là loại lễ độ chu toàn được giả đò rất có chừng mực. Tự đáy lòng nàng cảm thấy, loại cặn bã nổi cộm như y, chắc chính là “cảnh giới” được nhắc đến trong thiền lý mà bấy nay nàng vẫn không hiểu đây chăng?

Mang Quỷ im lặng một hồi, đột nhiên lên tiếng: “Đêm nay đã phải đi rồi, để Mang Quỷ giúp cô nương tẩy lớp cải trang trên mặt.”

Nhan Đàm cũng không rõ đang nghĩ gì, lại buột miệng đáp: “Thật ra không tẩy đi cũng rất tốt.”

Mang Quỷ í tiếng, cười bảo: “Cô nương chắc không phải đã nhìn quen gương mặt hiện giờ, ngược lại không quen với diện mạo trước kia nữa đó chứ? Nhưng gương mặt vốn có trước đây mới là dung mạo thật sự của cô nương mà.” Cô bé lấy từ trong hòm thuốc ra một chiếc kéo bé xinh, nhỏ nhẹ bảo: “Đừng sợ, dung mạo thật của cô nương nhất định xinh đẹp hơn hiện giờ.”

Nhan Đàm sờ sờ má, thấp giọng hỏi: “Có gương không?”

Mang Quỷ lấy từ trong tay áo ra một chiếc gương tròn be bé: “Lát nữa cô nương chớ có cử động lung tung, Mang Quỷ sợ làm cô nương bị thương.”

Nhan Đàm tay cầm chiếc gương, chỉ thấy trong gương phản chiếu hình ảnh một bàn tay mảnh khảnh khéo léo, đang dùng kéo cẩn thận từng chút một cắt một đường cạnh khóe mắt nàng, đường cắt này đoạn tróc dần ra, cùng lúc từ từ để lộ dung nhan vốn có của nàng. Trên thế gian này, dung mạo của nàng vốn không hề độc nhất vô nhị, còn một người khác―muội muội của nàng―đang ở thiên đình.

Còn nàng thì lại đang ở u minh địa phủ.

Có khi nghĩ lại, những ngày tháng kia tựa hồ như một giấc mộng phồn hoa xưa cũ, trong chớp mắt đã tan biến sạch sẽ.

Chỉ là không rõ bị tan biến rốt cuộc là nàng, hay là những người tới lui trong mộng.

Nàng đã chọn con đường này, bất kể là khóc hay cười, chỉ có thể tiếp tục cất bước. Nàng muốn mỉm cười đi hết quãng đường, riêng những thứ đánh mất trong quá khứ, nàng sẽ từng món từng món một nhặt về, cũng như ban đầu khi đã đánh rơi chúng vậy.

Triệu Hoàn Khâm quả có chút bản lĩnh giắt lưng.

Nhan Đàm tuy chẳng có cảm tình gì với con người này nhưng vẫn không thể không thừa nhận, nếu không có y dẫn đường, nàng dù là khi chưa mất tiên lực e cũng rất khó có thể giữa trùng trùng phòng thủ phá vỡ kết giới rời khỏi Quỷ Trấn: “Nếu lát nữa quỷ sai lại đi từ nhà này đến nhà khác tìm người, mà cả hai người đều không có nhà, thế không phải sẽ rắc rối sao?”

Triệu Hoàn Khâm ngoảnh đầu trông về phía xa, khóe môi khẽ lộ nụ cười lạnh lẽo: “Ai bảo ta sẽ còn về lại đó? Chỉ cần giải được bí mật của Minh Cung, lục giới đều sẽ nằm trong tay ta, cho dù là Cửu Trùng Thiên cũng chả là gì.”

Có một số người nàng cả đời này cũng không hiểu được, cũng không muốn hiều. Nhan Đàm làm theo Triệu Hoàn Khâm, chầm chậm lội xuống Dạ Vong Xuyên, nước sông lạnh buốt ngập đến ngang ngực, dường như lại trở về những tháng ngày ngần ngừ lê bước giữa dòng Vong Xuyên. Chỉ là khi ấy nàng nhảy xuống thất thế luân hồi đạo, nhưng lại hoàn toàn chưa từng nghĩ đến tiếp theo đó phải làm thế nào.

Còn hiện giờ, nàng muốn rời khỏi nơi này, trở thành phàm nhân, hoặc là làm yêu. Việc tồi tệ nhất cũng đã bình an vô sự vượt qua, còn thứ gì có thể khiến nàng lo sợ nữa?

Trên mặt sông mịt mờ sương tỏa, một tòa cung điện nguy nga nhưng toát ra bầu không khí suy hoại thoắt ẩn thoắt hiện, giữa màn sương trắng lượn lờ trông càng lộng lẫy tráng lệ. Nhan Đàm lẩm bẩm: “Đây chính là Minh Cung…”

“Minh Cung không ở yên một chỗ bất động, ta ở nơi này tìm kiếm rất lâu mới phát hiện vào giờ này nó nhất định sẽ dừng tại đây, nửa canh giờ sau thì biến mất.” Triệu Hoàn Khâm ánh mắt phát sáng, ngữ khí cũng không còn đều đều nhạt nhẽo như mọi khi. Y vừa dứt lời thì một luồng gió âm ập tới, sương trắng trên mặt sông càng dày đặc, gần như không thể nhìn rõ cảnh vật ngoài khoảng cách mười bười chân.

Triệu Hoàn Khâm sắc mặt khẽ biến, lạnh lùng bảo: “Là bọn âm binh đi ngang, lấy tay che mũi miệng lại, đừng phát ra bất kì tiếng động nào.”

Nhan Đàm giơ tay áo bịt chặt mồm. Chỉ một chốc sau, một hàng tướng sĩ mình khoác áo giáp đúc bằng đồng điếu hành binh ngang qua nơi cách bọn họ chưa đầy sáu bảy bước chân. Bọn họ đeo theo đao thương giáo mác các loại, áo giáp trên người đen kịt không phản chiếu lấy một tia sáng, từ đầu chí cuối trôi lơ lửng trên mặt Vong Xuyên, thậm chí không làm dấy lên đến một gợn sóng.

Những tướng sĩ này trật tự trang nghiêm hành binh ngang qua bọn họ, đoạn đi xa dần. Triệu Hoàn Khâm cũng bước theo tới trước hai bước, đè thấp giọng bảo: “Đừng bám theo sát quá, trong vòng mười bước chân bọn chúng sẽ phát hiện.”

Nhan Đàm thốt nhiên vỡ lẽ, Triệu Hoàn Khâm mấy lần trở về đều mang thương tích, xem ra là đã động thủ với những âm binh này.

Lội mình trong nước sông gần ngót nửa canh giờ, Triệu Hoàn Khâm đột nhiên dừng bước, chỉ tay vào một xoáy nước nằm chếch đó: “Đây chính là quỷ môn, nhà ngươi nằm ở đâu thì sẽ đáp xuống đấy.”

Nhan Đàm thoáng ngẩn người, nàng trước giờ vốn chẳng phải phàm nhân, không biết cuối cùng sẽ đáp xuống đâu đây nữa? Nàng xoay sang nhìn Mang Quỷ, mỉm cười hỏi: “Hay là em về phàm giới cùng với ta đi?”

Mang Quỷ nhìn theo bóng lưng Triệu Hoàn Khâm, bấy giờ đã tự mình đi về phía Minh Cung, đoạn chầm chậm xoay lại cười với nàng: “Thôi, Mang Quỷ không trở về đâu, cô nương mau đi đi.”

Nhan Đàm gật đầu, cũng không cố thuyết phục nữa, tự mình đi về phía xoáy nước kia. Gần như chỉ trong tích tắc, nàng bị một nguồn lực lớn cuốn vào, đang lúc bị xoay vòng đến đầu váng mắt hoa thì bỗng một hắt nước đen khổng lồ ập thẳng vào mặt. Chỗ nước đen này không chỉ nhớp nháp bóng dầu, trong nước còn nổi lều phều từng khúc thây người đứt đoạn.

Nhan Đàm bịt chặt mũi miệng, chỗ nước đen sì ngâm thi thể này mà lỡ nuốt vào, chỉ sợ có nôn mười ngày trời cũng chưa đủ. Nàng đang vùng vẫy thì đột nhiên bị sóng đánh mạnh vào bờ đá, không khỏi buột miệng kêu đau, thế là phải giương mắt nhìn chỗ nước bẩn đen thui thùi lùi kia trào vào miệng. Nhan Đàm bị sóng dập loạn xì ngầu, chỉ có thể thuận tay vơ bừa, tìm cách bám trụ thân người, khó khăn lắm mới để nàng tóm được thứ gì đó, nhưng lại nghe thấy phía sau truyền tới âm thanh rắc rắc quái lạ.

Nàng ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy áp sát vách đá là một đám quỷ dữ người ốm trơ xương, ánh mắt như hai đốm lửa trơi nhảy nhót bập bùng, người hắt ra thứ ánh sáng xanh lè bóng loáng đang gặm một khúc cánh tay nàng nắm trong tay: “Ááá, chỗ này là cái chốn quỷ gì vậy―” Sóng nước đánh tới, một dòng nước đen nhớt nhợt xối ập từ trên đầu xuống.

Nhan Đàm khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy bản thân bị sóng nước hất lên rồi lại liệng xuống, va loạn tùng phèo trong lối thông bằng đá ngoằn ngoèo như ruột ngựa này. May mà nàng còn có thể vận khí bảo vệ cơ thể, bằng không sớm đã thành ra một đống xương vụn. Thế nhưng dù vậy, nàng vẫn nghe rõ mồn một xương xẩu khắp người đang kêu răng rắc.

Chắc xương sẽ gãy sạch hết chứ gì? Còn có cái lưng của nàng nữa, nàng đã một bó tuổi như vầy rồi…

Trước mắt đột nhiên lóe sáng, đốm sáng này mỗi lúc một to dần, ngày càng trở nên chói mắt. Nhan Đàm bịch một tiếng rớt xuống đất, nửa ngày trời cũng chưa bò dậy được. Nàng khó khăn ngẩng đầu dòm lên, chỉ thấy chỗ cách mình năm bước chân có một cánh cửa bằng gỗ, cạnh cửa có gác một cây chổi, chung quanh là tường gạch xám, trông giống như một đường hẻm hẹp.

Đây đã là phàm giới rồi, chỉ là không biết người đầu tiên nàng gặp ở phàm giới có phải người tốt bụng không đây?

Nàng đang nghĩ vậy thì bỗng nghe một tiếng kẽo kẹt, cánh cửa bằng gỗ kia mở ra, người bước vào trước vóc dáng cũng không cao hơn Nhan Đàm là bao, người vào sau thì cao hơn người đi trước cả một cái đầu. Hai người mặc thứ quần áo rất ư nặng nề, màu sắc sặc sỡ, tay áo dài gần quét đất, mặt mày đánh phấn trắng toát, môi tô đỏ chót, viền mắt đen sẫm, hai má đỏ hồng.

Nhan Đàm đang khó nhọc ngước đầu lên, vừa nhìn thấy hai người này thì ngay tắp lự đứng hình. Xưa nay nàng cứ tưởng phàm nhân nhìn cũng không khác mình là bao chứ? Sao lại, sao lại có bộ dạng như thế này?

Bốn mắt nhìn nhau, sau một khoảnh khắc im lặng, người mặt trắng thấp hơn kia nhảy dựng lên trước, hơi dày giọng khỏe gào banh cuống họng: “Yêu quáiiiiii, có yêu quáiiiiii…”

19 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 61”

  1. Hí hí. Tem tem. Mãi mới giật đc *xé xé*
    Cám ơn tỷ nha….

  2. ngoc said

    mất tem mất tem * gào khóc ing*

  3. ui thế là sắp được gặp sơn chủ rồi :((
    nhớ anh quá đi

  4. Lili said

    Nhan Dam that la so kho , nhu co ay noi “nguoi ngoc khong duoc may man” thanks MTra nhieu

  5. Ừ ừ đúng rồi Đàm Đàm có hai cái mắt hai lỗ mũi một cái mồm mà sao có thể giống phàm nhân được =))))))))))

  6. rosietruong said

    thanks

  7. hồng ngọc said

    ░░░░M░E░R░R░Y░░░░ C░H░R░I░S░T░M░A░S░░░░░░

    nhanh nhanh có truyện mới nha ty. (*.*)

  8. myonlyskye said

    Đêm nay là Giáng sinh rồi :) Chúc ss kì nghỉ Giáng sinh và Năm mới an lành và hạnh phúc bên người thân nha :) <3

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: