Trầm vụn hương phai · Chương 25 (p.2)

18/12/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 25 · Kính Hồ Thủy Nguyệt (p.2)

Nàng giương mắt nhìn khuôn mặt kia tiến tới cách mình ngày một gần, thậm chí hai chóp mũi cũng sắp chạm vào nhau, cuối cùng không chịu nổi nữa bật mạnh ra một hơi thở kìm nén nãy giờ: “Á á ngươi mau tránh ra, ááá—”

Ngay lúc mấy lời này bật khỏi miệng thì yêu khí trên người nàng cũng thoát ra ngoài, thân người lập tức lọt khỏi mai hoa trang rơi xuống. Còn may là nàng phản ứng cực nhanh, chìa tay ra chộp ngay lấy cọc gỗ, vừa khéo bám trụ được sát mép cọc. Nàng đu đưa vài cái giữa không trung, chốc chốc cúi đầu nhìn xuống thì liền thấy đám gai sắt sáng loáng bên dưới, trong lòng thật không khỏi run rẩy.

Bên tai là giọng nói của Đường Châu mới đầu còn từ phía xa truyền lại, nhưng một lời còn chưa dứt thì đã gần trong gang tấc: “Ngươi nếu dám giẫm chân xuống, ta sẽ khiến ngươi đời này kiếp này không bóc mở được phong ấn!”

Nhan Đàm cảm động khôn xiết, Đường Châu ngày thường tuy đối đãi nàng không thể gọi là tử tế, nhưng trong thời khắc sống còn này cũng còn trông cậy được. Nàng khó khăn vươn tay kia lên bấu chặt lấy cọc gỗ, chỉ thấy đôi giày bằng lụa xa tanh màu xanh lục sẫm trước mặt còn đang dợm chừng nửa muốn nhấc lên nửa không, dường như đang trong tư thế chuẩn bị, bất kì lúc nào cũng có thể giơ lên đạp thẳng xuống. Nhan Đàm vật lộn đấu tranh tinh thần với bản thân, nếu như hắn thật sự giẫm chân xuống, nàng nên sống chết không buông, hay là buông tay ra ngay tắp lự? Dù gì nếu cuối cùng không trụ nổi buông tay, không bằng tự mình nhảy xuống luôn ngay từ đầu cho đỡ mất mặt.

Qua hết một lúc, vẫn cứ là không có bất kì động tĩnh nào. Nhan Đàm chỉ cảm thấy hai cánh tay bắt đầu nhức mỏi đến mềm rũ ra, ngước đầu lên nhìn chung quanh thì thấy Thần Tiêu cung chủ vẫn giữ nguyên tư thế đó, Dư Mặc và Đường Châu hiển nhiên đã đặt mình vào thế đối đầu với hắn. Nhan Đàm thở dài đánh thượt, nếu như bọn họ cứ tiếp tục đứng một chỗ như vậy, nàng cũng không biết có thể trụ được tới lúc được kéo lên hay không nữa.

Con người ta quả là vẫn phải dựa vào bản thân mình, dựa kẻ khác phần nhiều đều không vững, cứ cho là với loài yêu thì cũng cùng một đạo lý. Nhan Đàm nhỏ nhẹ lên tiếng: “Thần Tiêu cung chủ, cho ta hỏi một câu có được không? Rốt cuộc cái chân này của cung chủ là định giẫm xuống hay thu về vậy? Có gì nói ta biết trước, mọi người cũng không cần đứng hoài ở đây có phải không?”

Nàng vừa dứt lời thì đã trông thấy Dư Mặc lườm mình một cái, ánh nhìn rất chi là dữ tợn.

Thần Tiêu cung chủ thong thả đáp: “Hãy còn chưa quyết định.”

Nhan Đàm do dự hết nửa ngày, cuối cùng vẫn là không có gan khiêu khích hắn, đành cam chịu tiếp tục treo mình ở đấy. Nàng sở dĩ dám khiêu khích Tử Lân hay Dư Mặc là vì biết rõ bọn họ nhiều lắm cũng chỉ ném cho ít quả đắng gặm chơi thôi, tuyệt đối sẽ không giết mình. Ngược lại đối với Thần Tiêu cung chủ, nàng quả thực không có lá gan này. Hơn nữa, chọc giận đối phương đại khái cũng chỉ tỏ rõ được bản thân không giống kẻ khác thôi, chứ còn kết cục thì cũng thê thảm hơn kẻ khác gấp nhiều lần.

Nàng bám chặt lấy cọc gỗ, cắn răng kiên quyết không buông tay. Con người nàng vốn có lòng kiêu ngạo, không thể chịu được kẻ khác khi dễ bản thân.

Chợt có tiếng động khe khẽ như tiếng vải vóc cọ xát vào nhau, tay nàng đột nhiên được người nào đó kéo lên. Nhan Đàm ngẩng đầu thì thấy Đường Châu đang nắm lấy cánh tay mình, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thần Tiêu cung chủ đi rồi hả?”

Đường Châu gật đầu mỉm cười: “Vận khí của ngươi còn chưa đến nỗi, không ngờ hắn lại bỏ đi như vậy.”

Nàng liền thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm: “Đi rồi thì tốt…”

Bất luận là Dư Mặc hay Đường Châu, ít ra nàng còn biết đối phương mạnh hơn mình bao nhiêu, đằng này lúc đối mặt với Thần Tiêu cung chủ, một chút nội tình tham khảo cũng không có lấy lận lưng, nói nàng làm sao không sợ cho được.

Cuối mai hoa trang là một cung điện được lát bằng cẩm thạch lạnh băng, xung quanh yên tĩnh tịch mịch, cô quạnh không có lấy chút hơi người. Ánh đèn lắt lay dao động phản chiếu trên những phiến đá cẩm thạch, trông vào cứ như những ngọn lửa trơi.

Phía trước là cửa lớn bằng thanh đồng có khắc hoa văn trang trí, tấm giữ khoen cửa đúc hình một con sư tử đang há to mồm khoe cặp răng nanh, mô phỏng tinh vi sống động như thật. Sau cánh cửa này, lại là thứ gì đang chờ đợi họ?

Đường Châu nhìn hai người bạn đồng hành của mình, đoạn không do dự bước tới trước đẩy mở cửa. Một tiếng kẽo kẹt nặng nề vang lên, cửa lớn mở ra, trước mắt là một gian phòng bài trí vô cùng mộc mạc tao nhã, gần như giống hệt với gian mật thất bọn họ đã nhìn thấy trong mộ đạo ở trấn Thanh Thạch. Điểm khác biệt duy nhất là ở giữa gian phòng có một bia đá, bên trên khắc hình vẽ những kí tự uốn éo xiêu vẹo.

Phía trước bia đá là một nam tử áo bố luộm thuộm, trên gấu áo còn lấm tấm bùn sình, dáng người gầy nhỏ dung tục. Hắn nghe thấy phía sau có người đến gần, cũng chỉ đứng nhìn chằm chằm bia đá, không có lấy một mảy may cử động. Nhan Đàm nhận ra tên hái thuốc Ngũ Thuận kia, bèn bước tới trước hai bước, lấy làm lạ hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”

Ngũ Thuận hoàn toàn bỏ ngoài tai câu hỏi của nàng, vẫn đứng im một chỗ không động đậy.

Đường Châu cũng cảm thấy kì lạ, định tiến đến gần xem thử, nhưng mới vừa nhích được vài bước tới trước thì đột nhiên đất trời xoay chuyển, trước mắt là một mớ hỗn độn không thấy điểm dừng, cứ như hỗn mang trước lúc khai thiên lập địa. Xung quanh không có ánh sáng, cũng chẳng có cây cỏ, chỉ có bóng tối và sự bất lực vô tận. Hắn không biết mình đang ở nơi nào, chỉ có thể để mặc cho thứ sức mạnh thần bí kia cuốn chặt lấy kéo đi theo.

Thứ sức mạnh này, hoàn toàn không cách nào kháng cự nổi.

Đường Châu loáng thoáng nghe thấy giọng của Nhan Đàm ở đâu đó không xa bên cạnh. Hắn không chút hoảng loạn, cơ hồ cũng đã lờ mờ đoán trước được sự việc sẽ diễn tiến thế này.

Lần cuối cùng ngoái đầu lại, hắn đã trông thấy rõ rệt trên gương mặt tên hái thuốc Ngũ Thuận kia là một nụ cười kì quái khó mà tả được, thân người thoáng cái cao lên đến cả mấy phân, một chiếc mặt nạ da người chầm chậm rơi xuống bên chân, để lộ khuôn mặt tuy xấu xí nhưng tao nhã kia.

Thần Tiêu cung chủ nhìn những vòng gợn sóng trên bia đá dần lặng xuống thành mặt phẳng, đoạn khẽ cất giọng nói với chính mình: “Tốt nhất để bọn họ thuận lợi đến được đầu tận của Ma Tướng…” Hắn giơ tay chậm rãi cởi bỏ lớp áo bằng vải bố thô, bên trong là một thân ngoại bào màu trắng nhạt, trên vải không có họa tiết trang trí, đến đai áo cũng là màu trắng. Lúc bấy giờ chỉ có nhân tế (1) mới ăn mặc như vậy.

Hắn khẽ chạm tay lên dòng kí tự cổ quái được chạm khắc trên bia đá, bằng một nhịp điệu rất chậm đọc từng chữ một: “Chử Mặc, ma tự tâm khởi…” Chợt thân người đông cứng lại, hắn tức khắc cảm nhận được lưng mình bị một mũi kiếm lạnh lẽo gí vào. Đầu cũng không buồn quay lại, Thần Tiêu cung chủ điềm nhiên cất lời: “Là ngươi?”

“Tôn chủ, chắc người chưa từng nghĩ đến có ngày lại rơi vào cảnh bị kẻ khác dùng kiếm chĩa vào người chứ nhỉ?” Đào Tử Khí giọng lạnh như tiền, lời nói chứa đầy thù hận, “Ta đợi ngày này, đợi đã lâu lắm rồi.”

“Ta chỉ nhớ mình xưa nay đối đãi với ngươi không tệ.” Thần Tiêu cung chủ đầu khẽ ngoảnh lại, vô tình trông thấy nỗi căm thù chất chứa trên gương mặt nàng ta, thứ phẫn nộ và cừu hận này, dường như đã đạt đến mức không đội trời chung.

“Ta nguyên là Tử Khí trong Cửu Diệu Tinh, chính bởi do ngươi…” Sắc mặt nàng ta đỏ bừng lửa giận, ý cười chầm chậm dâng lên trong mắt, “Những việc xảy ra trong trận chiến giữa tiên và ma năm đó, hẳn ngươi đã không còn nhớ được chút gì nữa?”

Hơi thở đang bình ổn của Thần Tiêu cung chủ bỗng nhiên sững lại.

“Ta biết hiện giờ ngươi không nhớ ra, sau này cũng sẽ không bao giờ nhớ lại được.” Đào Tử Khí sấn thanh trường kiếm trong tay tới trước, “Ngươi cũng xuống theo bọn họ! Trên thế gian này sẽ không còn ai có thể nói cho ngươi biết năm đó đã xảy ra những chuyện gì, ngươi chỉ có nước cả đời bị mắc kẹt giữa mớ bòng bong của quá khứ!”

Thần Tiêu cung chủ không thể không nhích tới trước hai bước, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu váng mắt hoa. Hắn đột ngột xoay người lại, vươn tay kẹp lấy trường kiếm của Đào Tử Khí bẻ xuống thật mạnh, chát một tiếng, lưỡi kiếm gãy lìa làm đôi, phần thân kiếm bị đứt đoạn vừa khéo bật ngược lại đâm thẳng vào cổ họng nàng ta.

“Tử Khí trong Cửu Diệu Tinh thì đã làm sao? Kết cục của kẻ phản bội đều chỉ có một…”

Những vòng gợn sóng trên vách đá đột ngột lắng xuống, chỉ còn lại thanh trường kiếm đã bị gãy mất một đoạn rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng kêu loảng xoảng.

Đào Tử Khí nằm phục dưới đất, những giọt nước mắt trong suốt không ngừng trượt khỏi khóe mắt. Cuống họng bị thương, hô hấp yếu ớt sắp dứt, nàng ta đã không cách nào mở miệng nói năng rành rọt, chỉ có thể dùng giọng nói khản đặc, vét sạch chút hơi tàn còn sót lại thốt ra một cái tên: “Kế Đô…”

Chú thích:

(1) nhân tế: người được hi sinh để tế thần linh.

9 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 25 (p.2)”

  1. Bẹo said

    Nhan Đàm quả ko hổ là Nhan Đàm haha <3
    ko hiểu lúc đó sao Mặc Mặc lại lườm bạn Đàm? là vì tức giận nàng ko tin tưởng bọn họ sẽ cứu được họ? là vì nàng đến giờ phút đó còn lắm lời lol?
    cứ tưởng Thần Tiêu cung chủ nhớ được kiếp trước cơ, haiz
    hình như vẫn là một đám người trầm luân vì một chữ tình haiz
    giờ ngồi đoán coi kiếp trước ai tiên ai ma
    thanks

  2. Chương này mở ra nhiều bí ẩn mới quá…

  3. huyen said

    càng đọc càng không hiểu =))thôi ngồi chờ bạn vậy

  4. Tàn nhẫn quá >””< sao truyện càng đọc càng phức tạp các nhân vật cứ có quan hệ chồng chéo thế này. Ko thể đoán trc đc gì hết á.
    Thanks nàng nhe'. Dạo này nàng chăm chỉ quá đi <3

  5. Diệu Hiền said

    Thi xong dc đọc mấy chap liền, lại còn dc gặp Mặc Mặc ;;)
    Sao mình nghi cô nương năm xưa của ĐC là Nhan Đàm thế nhỉ? Cũng vì thế mà nghi ĐC và ND mới là … Oa Oa… Thích 3 anh chị này đi chung với nhau thế! Mà lại tiếp tục giai đoạn tò mò, gay cấn rùi đây. Tác giả viết hay quá :D
    Thanks Mạt Trà :x

  6. anhxu said

    “trường kiếm của Đào Tử Khí bẻ xuống thật mạnh, chát một tiếng, lưỡi kiếm gãy lìa làm đối,”===> sửa lỗi chính tả em ơi…

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: