Trầm vụn hương phai · Chương 24 (p.2)

11/12/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 24 · Sơn thần (p.2)

Nhan Đàm cảm thấy gần đây bản thân đúng là đen đủi nối tiếp, đầu tiên là bị người phàm rượt chạy bán mạng, giờ lại bị rắn đuổi cho có cờ, hai lần đều cùng cực thê thảm.

Địa đạo càng lúc càng ẩm ướt, thậm chí còn nghe được tiếng nước chảy róc rách cách đó không xa, không gian trước mặt cũng dần mở rộng, nơi cuối động dường như có những tia sáng le lói rọi vào. Cho dù chỉ là một điểm sáng nhỏ, đối với người đang đi trong bóng tối đen ngòm mà nói cũng đã là quý hơn bắt được vàng.

Nhan Đàm chạy một mạch đến cuối hang, thấy trước mắt đã không còn đường, bên ngoài là tiếng nước đổ rung trời, không ngờ nơi đó là một thác nước muôn phần tráng lệ. Nàng thấp giọng lên tiếng: “Đây đã là cuối đường rồi.”

Đường Châu đột ngột hỏi: “Ngươi đi theo Dư huynh đã được bao lâu rồi?”

Nhan Đàm ngẫm chốc rồi đáp: “Cũng xấp xỉ gần hai mươi năm rồi.”

“Nói vậy, việc có liên quan đến huynh ấy ngươi có thể xem như hiểu rõ?”

Nhan Đàm thoáng cân nhắc rồi gật đầu.

Đường Châu điềm tĩnh tiếp lời: “Ta cảm thấy huynh ấy rất có khả năng chính là Thần Tiêu cung chủ.”

Nhan Đàm ngẩn người, trong lòng có phần không tưởng tượng nổi: “Sao lại có thể thế được? Ta quen biết Dư Mặc lâu như vậy, xưa nay chưa từng phát hiện hắn có thú cuồng thích cải trang thành người khác như Thần Tiêu cung chủ vậy.”

“Dịch dung thuật trên thế gian này ít nhiều đều có điểm sơ hở, nhưng kĩ thuật của Thần Tiêu cung chủ lại đạt được đến cảnh vực ảo diệu tài tình, Dư Mặc cũng có thể tùy ý biến thành tướng mạo của kẻ khác. Cứ cho đây chỉ là trùng hợp, nhưng huynh ấy lại biết rõ Thần Tiêu cung chủ sở hữu thần khí trong tay. Dư huynh đã từng nói qua với ngươi huynh ấy có quen biết Thần Tiêu cung chủ chưa?”

“Cái này… không có.”

“Cứ cho Dư Mặc và Thần Tiêu cung chủ quen biết đã lâu, vậy nhưng đến cả đường tới Kính Hồ Thủy Nguyệt huynh ấy cũng không biết, đây không phải chuyện rất hoang đường sao?”

Nhan Đàm ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tuy những lời này nghe vào có vẻ hoang đường, nhưng ngươi không cảm thấy Dư Mặc muốn dùng loại lời nói dối sơ hở trăm bề này đi lừa người khác, chuyện đó lại càng hoang đường hơn sao?”

Khóe miệng Đường Châu thoáng hiện một nụ cười: “Người thông minh như huynh ấy sao lại có thể nói ra thứ lời sơ hở trăm bề như vậy, ngươi chính là có suy nghĩ này có phải không? Thế nên những lời nghe vào có vẻ như hoang đường này, nhất định phải có nguyên do phía sau. Nếu ngươi nghĩ theo cách đó, thì những lời kia liền không còn hoang đường nữa.”

Nhan Đàm tay chống cằm, miệng chập chạm cất lời: “Ngươi nói thì đúng thiệt đó, nhưng mà nếu như Dư Mặc thật sự chính là Thần Tiêu cung chủ, vậy ta mừng còn không kịp nữa kìa.”

“Vậy nếu ta nói rằng ta thực sự không phải, ngươi chẳng phải sẽ thất vọng rồi ư?” Dư Mặc ống tay áo khẽ lay, sải từng bước lớn đi đến chỗ hai người họ, đôi đồng tử đen thẫm khẽ nheo lại, “Xem ra có một số việc nếu không nói cho rõ ràng, trong lòng mọi người đều sẽ tồn đọng gút mắc. Hai người thắc mắc điều gì cứ tự nhiên hỏi, chỉ cần là việc có thể nói ra ta sẽ không giấu nửa lời.”

Nhan Đàm lảng vảng bước sang chỗ hắn, nở một nụ cười mua chuộc lòng người: “Ta chỉ không hiểu có một việc, ngươi nói ngươi đã gặp qua Thần Tiêu cung chủ, vậy thì Thần Tiêu cung chủ có phải là Liễu Duy Dương hay không?”

Dư Mặc khẽ lắc đầu: “Dịch dung thuật của Thần Tiêu cung chủ thiên hạ vô song, ta cũng không thể quả quyết gương mặt mình đã gặp qua là tướng mạo thật của hắn, nhưng đó không phải là Liễu Duy Dương.” Hắn quay sang nhìn Đường Châu: “Ban nãy ta đã có nói, ta hoàn toàn không biết đến Kính Hồ Thủy Nguyệt phải đi thế nào, đó là do trên suốt đường đi ta đều bị bịt kín mắt. Khi Nhan Đàm vừa rơi xuống đây thì ta đã có cảm giác dường như nơi này so với con đường mình từng đi qua có điểm tương đồng. Ta là hoàn toàn dựa vào cảm tính và âm thanh chung quanh để ghi nhớ đường đi.”

Đường Châu chậm rãi cất lời: “Vậy còn con xà quái kia thì sao, rõ ràng ta huynh đều có thể chém chết nó, nhưng Dư huynh lại không muốn làm vậy, chuyện này lại là vì lý do gì?”

“Con xà quái này khắp người đều là chất độc, cả trên vảy cũng không ngoại lệ. Nếu để máu của nó bắn ra dây vào người thì sẽ lập tức lở loét toàn thân, mục rữa mà chết. Giết chết nó quả thực chẳng phải việc khó, chỉ là hang động nhỏ hẹp, địa tầng lại không được kiên cố, hành động này đối với chúng ta là không có lợi.”

Đường Châu khẽ gật gật đầu: “Ra là vậy. Vậy còn đường đến Kính Hồ Thủy Nguyệt, hiện giờ Dư huynh hẳn đã tìm ra rồi chứ?”

Dư Mặc chỉ tay về phía thác nước: “Chính là bên dưới ngọn thác đó.”

Nhan Đàm thò đầu ra ngoài nhìn quanh, không biết có nên nhắm mắt nhảy thẳng xuống không. Nói cho cùng thì nước đổ dọc xuống vách núi mới gọi là thác, vậy nếu như nàng nhảy xuống thì cũng đồng nghĩa với nhảy núi rồi. Tuy nói nàng đây là yêu nhưng cũng chỉ có mỗi bộ xương này mà thôi, lỡ như gãy sạch sành sanh hết thì kiếm đâu ra một bộ mới bây giờ?

Chợt thấy Dư Mặc thản nhiên bước sang, mắt cũng không chớp lấy một cái đã nhảy thẳng xuống.

Chúa công đã nhảy, Nhan Đàm đương nhiên cũng phải nhảy theo. Hơn nữa Dư Mặc không nói không rằng, mặt không mang chút biểu cảm như vậy, nàng cũng đoán ra hắn hiện giờ nhất định là lửa giận không nhỏ. Nhan Đàm rơi xuống đầm nước bên dưới chân thác, nhanh chóng ngoi đầu lên nhìn một vòng xung quanh, lời không nhịn được thoát ra khỏi miệng: “Phong cảnh nơi này thật không tệ!” Đầm xanh trong vắt, sắc núi gương hồ, nằm tương phản giữa trời lam mây bạc, mỹ cảnh thật không phải hạng tầm thường.

Nhan Đàm chậm rãi bơi vào bờ, nhìn thấy Đường Châu cũng đã nhảy xuống theo mình, còn liên tiếp sặc hết mấy ngụm nước, chỉ cần là người sáng mắt đều có thể nhìn ra được tài bơi lội của hắn chả ra gì. Ban đầu lúc oan gia ngõ hẹp chạm trán ở Nam Đô, nàng nếu như chọn thủy lộ thì đã tránh được bao nhiêu ngược đãi còn gì…

Dư Mặc cả người ướt sũng đứng trên bờ, thấy nàng bơi đến cũng không thèm chìa tay đỡ, chỉ lạnh nhạt cất giọng bảo: “Bây giờ men theo bờ hồ đi một trăm mười bốn bước về trước.”

Nhan Đàm lấm la lấm lét nhìn hắn, rón rén giật giật ống tay áo hắn: “Chúa công… Người đang giận ư?”

Dư Mặc quay đầu nhìn nàng, trên mặt vẫn là không chút biểu cảm: “Ngươi cũng biết ta đang giận sao?”

Nhan Đàm nở một nụ cười ngoan ngoãn đáng yêu: “Nhan Đàm chỉ cần nhìn vẻ mặt của người là biết ngay người đang nghĩ gì… À không, chỉ cần nhìn một sợi tóc của người cũng đoán ra được người đang nghĩ gì.”

Dư Mặc nhìn nàng một lúc, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười: “Vậy sao.”

Ba người men theo bờ hồ đi hết một quãng dài, chợt nghe phía trước truyền tới hai tiếng hét thảm. Trước mặt là một nữ tử trong bộ y sam màu tím nhạt, tay nắm một thanh trường kiếm còn chầm chậm rỏ máu tươi, còn hai xác người một cao một thấp nằm dưới đất kia, không ai khác chính là hai tên bản địa đã dẫn đường cho bọn họ.

Nữ tử áo tím kia vốn đang đứng xoay lưng về phía bọn họ, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân thì đột ngột quay đầu lại. Nhan Đàm không khỏi buột miệng kêu to: “Đào cô nương!” Cô gái trong bộ y sam tím nhạt này chính là Đào Tử Khí mà bọn họ đã gặp trong mật đạo cổ mộ ở trấn Thanh Thạch.

Đào Tử Khí trông thấy bọn họ trái lại đến thần sắc cũng không chút biến đổi, âm giọng thánh thót như ngọc vụn va vào nhau: “Tôn chủ phái ta đến dẫn đường cho ba vị đến thăm Kính Hồ Thủy Nguyệt một chuyến. Tôn chủ pha trà đợi chư vị tới đã lâu.”

Nhan Đàm nhìn nàng ta xoay lưng đi, mày không khỏi khẽ chau lại, đoạn nhoẻn cười hỏi: “Thần Tiêu cung chủ đối với trà đạo rất tinh thông ư?” Nàng chợt nhớ ra, thân ảnh lúc ở Lăng Tiêu đạo quán mình đã nhìn thấy trước khi bị đánh lén từ phía sau, so với bóng lưng của Đào Tử Khí thật phải nói là rất giống.

Đào Tử Khí lãnh đạm nhìn nàng: “Tôn chủ cầm kì thư họa, tạp học kinh thư, không có thứ gì là không tinh thông.”

Đường Châu điềm tĩnh cất lời: “Đào cô nương, vốn dĩ ta còn lo lắng cô nương bị mắc kẹt trong địa đạo, hiện tại xem ra cô nương vẫn bình an vô sự.”

Đào Tử Khí lưng khẽ sựng lại, giọng lạnh lùng đáp: “Đa tạ Đường công tử đã có lòng quan tâm. Nửa sau của mật đạo kia thật ra là do tôn chủ xây lên sau này, ta vốn phụng mệnh tôn chủ định mang các vị dẫn đến đây, nhưng không ngờ Thẩm Di Quân đột ngột tạo phản, còn đem ta nhốt giữ lại bên trong địa đạo.”

Nhan Đàm trong lòng không khỏi nhủ thầm, đẳng cấp hí kịch của Thần Tiêu cung chủ đã siêu phàm thoát tục, không ngờ gần mực thì đen, đến cả thủ hạ của hắn cũng bị nhiễm sở thích này. Đào Tử Khí lúc ở mộ địa ôm một dáng vẻ yếu đuối e thẹn, vậy mà bây giờ giết hai mạng người đến tay cũng không chút run, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà.

“Thần Tiêu cung chủ muốn dẫn bọn ta tới đây lại là vì mục đích gì?” Đường Châu thắc mắc.

Nhan Đàm thở dài thườn thượt, nếu như nàng ta chịu nói thì ngay từ đầu đã nói ra rồi, câu hỏi này của Đường Châu rõ là dư thừa.

Nào ngờ Đào Tử Khí ngập ngừng một lúc, đoạn khẽ cất giọng: “Tôn chủ đã có trong tay một trong bốn món thần khí, nhưng người cần một hồn phách tinh thuần để phá giải chú ấn được khắc trên món thần khí này. Tuy nói thế gian này kẻ có hồn phách tinh thuần không chỉ riêng mỗi mình Đường công tử, nhưng quá trình giải mở chú ấn vô cùng gian nan nguy hiểm, nếu như không có lấy chút công phu tùy thân, căn bản là không thể nào làm được.”

Cả hàng người vừa đi vừa trò chuyện, bọn họ trông thấy sát bên bờ hồ cách đó không xa có đỗ một con thuyền nhỏ. Đào Tử Khí bước tới trước, dùng tay gỡ mối dây thừng buộc ở đuôi thuyền, đoạn bước chân lên mũi thuyền: “Hiện giờ các vị hãy còn có thể quyết định rốt cuộc có muốn đến Kính Hồ Thủy Nguyệt không. Một khi đã sang đến đấy thì có hối cũng không kịp nữa.”

Nhan Đàm thực có chút ngờ vực, tuy nói Đào Tử Khí là thủ hạ của Thần Tiêu cung chủ, nhưng sao nàng lại cảm thấy những việc nàng ta làm đều không phải vì lợi ích của tôn chủ nhà mình vậy? Nói cho dễ nghe một chút thì nàng ta là tay làm việc ác nhưng tâm địa lại thiện lương, còn nói khó nghe thì chính là một con ong tay áo.

Đường Châu xoay đầu lại nhìn bọn họ, miệng khẽ cất lời: “Hai người quay về đi, đi cùng ta đến đây là đủ rồi.”

Thần tình trên gương mặt hắn phảng phất có chút mơ hồ không tỏ.

9 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 24 (p.2)”

  1. Nnho said

    Mạt Trà ơi, sơn thần là chỉ Thần Tiêu Cung Chủ à? Hay là chỉ con rắn :D?

  2. Bẹo said

    kinh, bạn Đường Châu chuyển sang gọi Mặc Mặc là Dư huynh cái xoẹt à, đúng là miệng lưỡi mau lẹ
    nói gì chứ, dù Mặc Mặc đã giải thích mà mềnh cảm giác ko phải tự dưng tác giả lại lôi cái giả thiết đó ra tung hứng chơi vậy đâu, có thể Mặc Mặc ko phải Thần Tiêu cung chủ thật nhưng có vẻ như lại dây dưa mờ ám giề đó, thái độ của Mặc Mặc sau khi giải thích kì kì sao đó >.<
    sao lúc đó anh Mặc lại giận nhỉ? ăn dấm chua à? ko phải chớ, mình thấy sau khi Nhan Đàm kêu hiểu Mặc Mặc, nụ cười của anh cá có chút tự giễu, trào phúng sao í, đểu đểu hì hì
    thanks Mạt Trà (mấy lần định hỏi mà quên, Mạt Trà nghĩa là gì vậy? Trà của trà chè à? hay hoa trà? hoa trà cuối mùa?)

    • Mạt Trà said

      Mình nghĩ ảnh giận từ dzì ẻm và ảnh quen nhau đã gần 20 năm giời mà Châu Châu vừa nói vài câu ẻm đã kiu là “đúng thiệt đó” :))

      Còn cái sự cười đểu của ảnh là vì đúng là Nhan Đàm đề cao bản thân quá rồi, đọc đến những chương sau này bạn sẽ hỉu rõ x)

      Mạt trà là cái này nè :”D

  3. Mat tem roi :((
    Thanks chi, em cang ngay cang thich anh Du Mac :”>

  4. chết rồi lòng lại chia năm xẻ bảy cho Dư Mặc rồi =))) đoạn a giận đáng yêu quá :X h mới biết hồi đầu Đường Châu ca thả Dư Mặc vì ảnh bơi kém =)))))
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .
    hôm trk có bạn đọc cv và spoil cho ta kết quả làm ta ” ba chấm ” quá đi……………

  5. Super fish giận dễ thương quá à <3

  6. huyen said

    thank bạn :X

  7. Ngóng chờ chương sau, a Dc ơi, đường đi vội thế, hiếm khi hai giai nhân cùng sánh đôi như thế mà

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: