Trầm vụn hương phai · Chương 24 (p.1)

08/12/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 24 · Sơn thần (p.1)

Que lửa trong tay Đường Châu đã từ từ cháy sạch đến ngọn, phụt một tiếng, chung quanh lại rơi vào một mảng tối đen như mực.

Nhan Đàm phất nhẹ tay áo, một khối cầu tròn trịa tỏa ánh sáng bạc mờ ảo hiện ra giữa bóng tối, chầm chậm chiếu sáng hang động: xung quanh cơ man là các nhũ đá chi chít, nước từ trên các khối đá nhỏ xuống mặt đất phát ra tiếng kêu lộp độp.

Dư Mặc nhếch môi cười khẽ, tự nhiên cất bước đi về phía trước, được vài bước hắn mới quay đầu lại bảo: “Đường Châu, việc các hạ có tin hay không, các hạ tự nghĩ là quan trọng sao?” Ngưng đoạn lại thủng tha thủng thỉnh lên tiếng: “Nếu muốn đến Kính Hồ Thủy Nguyệt thì đi theo ta, còn nếu như không, thì từ đây đường ai nấy đi.”

Đường Châu lạnh lùng cất giọng: “Vậy phải làm phiền các hạ dẫn đường rồi.”

Nhan Đàm thấy tình hình qua hồi căng thẳng thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay áo Dư Mặc đong đưa tới lui: “Dư Mặc Dư Mặc, sao ngươi lại tới tìm ta vậy?”

Dư Mặc cúi đầu nhìn nàng, song mâu đen thẫm, khóe miệng nhoẻn cười: “Ta gấp rút về đến Da Lan sơn cảnh thì phát hiện ngươi vẫn chưa trở về, ngờ vực có phải ngươi đã gặp phải nguy hiểm nên mới lên đường tìm kiếm. Thế nhưng hiện giờ trông lại, dường như ngươi cũng chẳng phải chịu qua khổ sở gì.”

“Ai nói vậy, tại ngươi không biết đó thôi, ta đó hả…” Nhan Đàm suốt đường cười nói tíu tít, vừa liệt kê vừa miêu tả sống động đến từng chi tiết những sự việc đã xảy ra từ khi bọn họ mỗi người một ngả. Dư Mặc nghiêng đầu im lặng lắng nghe, nghe đến những đoạn có điều thú vị thì không khỏi khẽ bật cười. Đường Châu thấy nàng đem những việc mình đã làm thổi phồng lên gấp mấy lần để mà tố giác, cũng không nhịn được lắc đầu phì cười.

“Nói tới mới nhớ, lúc ở Tương Đô thì ngươi đã tìm thấy ta, tại sao cả đường cũng không lộ mặt?” Nhan Đàm đột nhiên nhớ ra việc này.

Dư Mặc khẽ gật gù: “Ngươi lúc đó không phải còn đang nghĩ cách thoát thân hay sao? Nếu bị ta miễn cưỡng lôi về ắt ngươi cũng không đồng ý đâu nhỉ? Hơn nữa…” Hắn nhạt giọng tiếp lời: “Về sau khi đã không còn chịu ràng buộc của cấm chế, ngươi lại nổi hứng muốn giúp đỡ đi tìm thần khí, lúc đấy ta có nói gì ngươi cũng nghe không lọt tai thôi không phải sao?”

Nhan Đàm cứng họng ngay tắp lự. Tuy đáng lý ra lời của sơn chủ nàng phải nghe theo, nhưng Dư Mặc xưa nay đều không bày ra thái độ kẻ trên, lâu ngày dần dà nàng cũng vô tư thành quen, cả ngày thường khi nói chuyện cũng lôi thẳng tên hắn ra mà gọi.

“Ta một mạch theo chân các người đến Tây Nam, phát hiện được luôn có kẻ đi trước dọn đường sẵn cho ba người. Vùng Tây Nam này cả triều đình còn quản không xuể, làm thế nào lại có thể an ninh như vậy?”

Nhan Đàm ồ một tiếng dài, trước đây nàng còn cứ tưởng quan phủ coi quản quá chặt, cả tên hưởng mã sơn tặc cũng không để sót, hóa ra là đã trách lầm bọn họ. Đầu sỏ tội ác thật sự thì ra là Liễu Duy Dương.

Đường Châu đột ngột dừng bước, cúi người quan sát một đám mẩu vụn trước mặt. Nhan Đàm tới gần nhìn nhìn mấy cái, lấy làm lạ hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”

Dư Mặc quét mắt liếc nhìn, điềm nhiên đáp gọn: “Da rắn.”

Đường Châu một thoáng tư lự, miệng lầm bầm: “Lẽ nào sơn thần mà bọn họ nói thật ra là một con rắn?”

“Việc này cũng chẳng có gì là lạ, nơi đây là vùng hẻo lánh, đương nhiên có nhiều phong tục cổ quái hơn so với Trung Nguyên.” Dư Mặc không mấy bận tâm cất giọng, “Hai người bản địa dẫn đường kia trên người có mùi tanh thối, khả năng lớn đó chính là mùi của rắn. Xem ra bọn họ bôi thứ mùi này lên người để không bị rắn xơi tái.”

Nhan Đàm kinh ngạc: “Thì ra là rắn hả? Ta còn cứ tưởng ngày thường bọn họ toàn ăn xác chết thối rữa nên trên người mới có thứ mùi hôi đó chứ.”

Đường Châu ném sang cho nàng một cái liếc xéo: “Sao trong đầu ngươi lúc nào cũng có mấy thứ ý nghĩ dị hợm vậy hả?”

Nhan Đàm dẩu dẩu môi không thèm nói nữa.

Dư Mặc miệng hơi nhoẻn cười: “Xem ra Nhan Đàm đi theo Đường huynh trái lại còn có không ít điều lợi, ít ra cũng đã học được nói năng biết lúc nên dừng.” Nhan Đàm vừa nghe câu này thì trúng ngay đả kích lớn. Dư Mặc dùng một ánh mắt tĩnh tại nhìn nàng, miệng vương nét cười: “Nhưng cũng do bản thân ta đã quá khách khí, nên mới nuông chiều nàng ta thành ra thế này.” Nhan Đàm thật phải gọi là giận tím cả gan: “Ngươi ngươi ngươi…”

Đường Châu tủm tỉm cười nén: “Nào có, theo lý là nên như vậy.”

Nhan Đàm giương mắt nhìn hai kẻ mới vừa nãy dòm nhau còn không hợp nhãn giờ đã mấp mé bắt đầu xưng huynh gọi đệ, chỉ đành rề rề rà rà đi tụt lại tuốt phía sau, một mình gặm nhắm uất nghẹn trong lòng.

Bọn họ càng lúc càng tiến sâu vào lòng đất, mặt đất dưới chân cũng từ từ chuyển sang ẩm ướt, lúc đạp chân xuống còn có nước đọng thành vũng bắn lên.

Nhan Đàm vòng tay trước ngực, bắt đầu cảm thấy có luồng khí lạnh từ phía dưới chân xộc lên, bên tai còn không ngừng nghe thấy tiếng sột soạt loáng thoáng, dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy trườn mình đến chỗ bọn họ: “Hai người đều không nghe thấy có thứ tiếng động kì lạ gì hả?”

Đường Châu dừng chân nghe ngóng một lúc, đoạn lắc đầu bảo: “Chẳng có gì cả.”

Nhan Đàm lầm bầm trong miệng: “Ngươi thì đương nhiên không nghe thấy rồi, thính khứu giác của phàm nhân các người cùn chết đi được.”

Dư Mặc mỉm cười: “Ta cũng không nghe thấy âm thanh gì cả, có lẽ ngươi căng thẳng quá rồi chăng?”

Nhan Đàm vội dừng ngay lại cẩn thận lắng nghe một lúc, quả đúng là không nghe thấy động tĩnh gì nữa, đành nín thinh không nói thêm gì. Thế nhưng ngay khi bọn họ bắt đầu cất bước, nàng lại cảm thấy có tiếng sột soạt trồi dậy bên tai, không nhịn được lại lên tiếng: “Nhưng mà đúng là có…”

Dư Mặc ngẩng đầu, một quầng sáng xanh hình tròn chầm chậm bung nở, chỉ trong thoáng chốc chiếu rọi một màu xanh lét rờn rợn lên cả thạch động. Giữa luồng sáng xanh, Nhan Đàm ngẩn người nhìn một đám rắn lúc nhúc dính bện vào nhau thành từng nùi tròn đang chầm chậm bò về phía bọn họ, những chiếc vảy rắn phản chiếu ánh sáng xanh xao nhợt nhạt, càng toát lên vẻ rùng rợn sởn cả gai ốc. Đám rắn xoắn thành từng mớ to này di chuyển đến đâu đều lưu lại phía sau những vệt chất nhầy sền sệt loang loáng.

Nhan Đàm trỏ tay về trước, giọng run run: “Nơi này là ổ rắn ư?”

Dư Mặc đảo mắt một vòng, chỉ vào hẻm động phía bên tay trái: “Chạy sang đó!”

Nhan Đàm dĩ nhiên không cần đợi hắn hối thúc, lập tức vừa xoay người liền co giò chạy ngay, bên tai còn vang lên tiếng xì xì phun lưỡi mỗi lúc to. Thình lình phía sau truyền tới một đợt gió quất, nàng tức khắc cúi thấp người, một con rắn độc màu sắc sặc sỡ bay vọt qua đỉnh đầu nàng va đập mạnh vào vách đá. Còn chưa kịp đứng thẳng dậy thì không biết ai từ phía sau lưng đã ra sức đẩy mạnh một phát, nàng thuận thế loạng choạng đâm đầu tới trước.

Xiêu xiêu vẹo vẹo chạy hết một quãng, băng qua măng đá, đạp qua các vũng nước đọng, cuối cùng nghe thấy Đường Châu ở phía sau lưng lên tiếng: “Được rồi, hẳn là đã cắt đuôi được bọn chúng.”

Nhan Đàm hơi thở dồn dập đứt quãng, ngón tay khẽ vạch ra một đạo bạch quang giữa không trung, hai ngọn đèn lồng lấp lánh sắc vàng hiện ra trước mắt. Nàng thoáng sững người, đoạn mới từ từ nhìn thấy rõ ràng: Hai chiếc đèn lồng nọ là mọc ra từ một khuôn mặt hình tam giác được lát kín vảy, mà khuôn mặt này lúc bấy giờ đã gần như dán sát vào chóp mũi nàng!

Nhan Đàm suýt nữa thì thét rống lên, may là cuối cùng đã kịp giơ tay bịt chặt miệng lại. Nàng rón rén lui về sau một bước ngắn, gương mặt khủng khiếp kia cũng sán lại gần, chỉ nghe xì xì hai tiếng, một chiếc lưỡi mảnh dài chẻ ngọn nhả ra thụt vào trước mắt nàng. Nhan Đàm hai chân mềm nhũn ngã phịch ra đất.

Đó là một con rắn khổng lồ!

Tuy nàng còn chưa thấy rõ phần thân của nó rốt cuộc dài tới đâu, nhưng một chiếc đầu rắn to kếch xù như vậy bày ra trước mặt, muốn gạt mình gạt người cũng không thể được. Nàng miễn cưỡng ngước đầu lên nhìn con rắn kia, cả người cứng đơ không thể động đậy, mà cũng không dám động đậy, bây giờ chỉ cần nàng khẽ chớp mắt một cái là con rắn đồ sộ này sẽ lao thẳng tới.

Đường Châu vừa định rút kiếm thì Dư Mặc đã giơ tay ngăn lại, chậm rãi lắc đầu.

“Nhan Đàm, ngươi tuyệt đối không được cử động, ta đang ở ngay sau lưng ngươi.” Dư Mặc chầm chậm tiến sát đến gần, hết sức cẩn thận để khi dời bước không phát ra tiếng động nào.

Nhan Đàm giương mắt nhìn con rắn khổng lồ kia từ từ há to mồm, phô ra mấy chiếc răng vừa nhọn lại sắc bén như lưỡi dao, một mùi thối rữa lâu ngày phả thẳng vào mặt: “Dư, Dư Mặc…”

“Đợt lát nữa khi ta chạm vào vai ngươi thì hai người hãy lập tức bỏ chạy, trước khi chạy đến đường cùng không được dừng lại.” Dư Mặc chầm chậm vươn tay sang, đẩy nhẹ một cái lên vai nàng, “Mau chạy!”

Nhan Đàm vừa nhấc chân đạp được một bước xuống đất thì Đường Châu đã chộp phắt lấy cổ tay nàng kéo chạy thẳng về phía trước. Nàng không nhịn được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cả người Dư Mặc cuồn cuộn dâng lên một đám yêu khí sắc xanh nhàn nhạt, lớp yêu khí này mỗi lúc một dày đặc, chỉ trong chớp mắt đã biến thành màu xanh sẫm pha đen, cùng lúc thân mình của con rắn kia đã bị một vòng yêu khí trói chặt lấy, khiến nó chỉ có thể không ngừng giãy giụa đuôi, miệng nhả ra tiếng rít xì xì.

17 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 24 (p.1)”

  1. Nnho said

    Truyện này phải thêm mô tả là kinh dị, rùng rợn á. Hồi lúc đầu đọc mấy cái vụ xử ngừơi xấu của Dư Mặc cũng thấy ghê ghê rồi. Vừa đọc vừa tưởng tượng trong đầu ra cảnh đàn rắn, ẹ ẹ.

  2. huyen said

    dư mặc phong độ quá hehe thích ghê =))

  3. :(( sao kinh dị thế này. Công nhận bạn NĐ bạo chứ phải mình chưa kịp nhìn thấy cụ rắn nhìn thấy mấy bác rắn nho nhỏ đã ngất luôn roài. Mà sao NĐ với DM tình củm vậy ta ở với nhau mấy trăm năm có khác

  4. Bẹo said

    Ôi, anh cá cứu mỹ nhân với tình địch >..<

  5. Càng lúc càng yêu anh cá :X Bạn Châu Châu chưa thấy có gì xuất sắc hết trơn.

  6. anhxu said

    Ôi rắn, ta sợ rắn..
    Mình mà thế chỗ vô em Nhan Đàm là mình chết giấc lâu rồi…!

  7. Gaga said

    Dư Mặc vẫn là người hùng à nha….yeah…(icon giơ ngón cái number one) !!!

  8. Ca said

    í í í í í người mình đang nghiêng dần về bên Dư Mặc nhaaaaaaaaaaaaa <3

    Đường Châu hãy kéo em lại điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

  9. Phù Du said

    :”>, Dư Mặc với Đường Châu cả hai đều thật tuyệt :X

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: