Trầm vụn hương phai · Chương 16 (p.2)

14/10/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 16 · Vén rèm bí mật (p.2)

Thẩm Di Quân miễn cưỡng cười bảo: “Lúc ngươi còn sống ta còn không sợ, huống hồ chi là khi đã chết?” Lời vừa dứt thì cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt từ sau vươn tới sờ lên mặt mình, bên trên còn dính một ít rêu xanh ướt mèm trơn nhớt. Nàng ta giật thót quay phắt người lại, chỉ thấy Nhan Đàm đang đứng sờ sờ ra đó, người khoác một lớp y phục trắng toát, tóc còn rỏ nước, tương phản với gương mặt vốn đã trắng muốt giờ lại càng trắng bệch ra là viền tóc đen nhánh như mực. Nhan Đàm hai mắt lờ đờ vô định, miệng cất giọng ảm đạm buồn bã: “Ta bước ra rồi… Ta đang đứng trước mặt nàng đây…”

Thẩm Di Quân trơ mắt ra nhìn Nhan Đàm lần nữa chầm chậm chìa tay sang, đột nhiên thét lên một tiếng, nhanh như bay chạy vụt qua người nàng, chạy đến bục cửa thì không cẩn thận vấp ngã ra đất. Nàng ta quay đầu lại liếc nhìn cái, càng phải gọi là hồn phi phách tán: Nhan Đàm động tác cứng nhắc, cà tưng cà giật nhảy từng bước sang, so với xác chết mới vừa thi biến (1) thật giống cực đi. Thẩm Di Quân kinh hãi phát khiếp, căn bản chẳng hề nghĩ được đến việc lấy đâu ra cái kiểu thi biến mà mới một hai canh giờ thì đã biến thành, cứ thế nghiến chặt răng bán mạng nhích người ra ngoài.

Nhan Đàm nhìn theo bóng lưng nàng ta mất hút, giơ tay vén mái tóc dài ướt sũng ra sau, đoạn quay đầu lại nhìn nhìn Đường Châu: “Sư huynh, từ khi cáo biệt vẫn mạnh giỏi chứ?”

Đường Châu nhìn nàng chậm rãi cất bước đến gần, dương dương tự đắc ngồi chồm hổm xuống trước mặt mình. Khóe miệng mang một tia cười ba phần hoạt bát bảy phần đáng yêu, nàng từ tốn nhả ra mấy chữ.

“Ta đã lùng sục hết mọi ngóc ngách trên dưới Thẩm gia này mới tìm được một bộ bạch y này đó, mà lại còn không được vừa người mấy nữa chứ.”

Đường Châu liếc nhìn nàng cái, cũng không có gì đối đáp.

Nhan Đàm tay chống cằm, miệng khẽ cười bảo: “Ngươi đoán thử coi bộ đồ này là ta tìm được từ chỗ của ai?” Nàng hỏi xong, thấy Đường Châu quay mặt đi nơi khác phớt lờ mình, không thèm báo trước giơ tay véo lấy mặt hắn, chầm chậm xoay sang hướng về phía mình, đoạn bĩu môi bảo: “Sư huynh, sao không thèm để ý người ta vậy hả?”

Đường Châu vẻ mặt trấn tĩnh, song hai tai đã từ từ chuyển thành màu đỏ: “Ngươi —”

Nhan Đàm nở một nụ cười ngọt ngào, hàm răng trắng tinh, mắt sáng lấp lánh: “Đường Châu, ngươi trước đây đối xử với ta như vậy, giờ đây ông trời có mắt, cuối cùng cũng khiến ngươi phải lọt vào tay ta.” Nàng xáp lại gần, miệng vẫn tươi cười: “Thế nhưng mà trước khi tính sổ, ngươi còn có chỗ nào chưa được rõ ràng thì ta cũng có thể nói cho ngươi biết.”

Đường Châu im lặng hết một lúc lâu, cuối cùng điềm tĩnh cất giọng: “Từ lúc nào thì ngươi bắt đầu hoài nghi Thẩm Di Quân?”

Nhan Đàm buông tiếng thở dài: “Sao ngươi không hỏi gì tới Thẩm nhị cô nương hết vậy? Vốn dĩ trong Thẩm gia này chỉ có một Thẩm cô nương mà thôi, căn bản chẳng hề có tỉ muội ruột thịt gì cả, không lẽ ngươi còn chưa phát hiện ra?” Nàng giơ tay chỉ chỉ vào bên khóe miệng: “Khóe miệng của Thẩm Di Quân có một nốt ruồi, ngươi có để ý thấy không? Mà Thẩm Tương Quân bên khóe miệng cũng có một nốt ruồi y hệt như vậy. Cứ cho là chị em song sinh, tướng mạo có giống nhau bao nhiêu đi nữa thì cũng phải có chỗ khác biệt chứ. Đằng này nốt ruồi của hai người bọn họ bất kể là vị trí hay kích cỡ cũng đều y khuôn. Mà khoan hãy kể đến việc đó, ngươi lẽ nào thật sự tin Thẩm Tương Quân là nàng ngốc sao? Ta thì thấy nàng ta ranh mãnh vô cùng, biết dùng trò nghe được điểu ngữ để qua mặt người khác một số việc.”

Mới nãy khi Thẩm Di Quân đưa mặt lại gần, hắn quả thực có nhìn thấy nốt ruồi ở bên khóe miệng nàng ta, thế nhưng ngày thường căn bản không chú ý kĩ đến vậy. Nhan Đàm nhoẻn miệng cười bảo: “Ngươi còn nhớ không, ta có từng nói với ngươi là ta nghe hiểu được loài cá nói chuyện. Lời này ta đã nói biết bao nhiêu lần, mỗi một lần đều là thật lòng thật ý, vậy mà ngươi không thèm tin.”

Đường Châu không khỏi nghĩ thầm, câu nói này là do nàng ta nói ra, chỉ cần không phải là kẻ mất trí hóa điên thì ai mà tin cho được.

“Đám cá trong ao sen ngoài đình viện tuy chuyện biết được cũng không bao nhiêu nhưng đã cho ta hay một điều vô cùng then chốt. Trong Thẩm gia này, Thẩm lão gia và Thẩm cô nương kia căn bản không phải cha con.” Nhan Đàm sóng mắt khẽ động, chậm rãi tiếp lời, “Trước đây khi nhìn bọn họ tranh cãi trong đại sảnh thì ta đã có cảm giác kì lạ, cảm thấy bọn họ trông vào không giống như hai cha con. Dựa vào điểm này, ta ước đoán hai người bọn họ dọn đến trấn Thanh Thạch nhất định là có mưu đồ, đối với những cái chết li kì trong trấn chắc hẳn phải có dính líu. Bọn họ vu khống lẫn nhau, có thể thấy được giữa hai người có hiềm khích, vì vậy muốn mượn tay ngươi trừ khử đối phương. Chỉ tiếc một nỗi là ngươi đối với lời nói của cả hai đều không hoàn toàn tin tưởng. Mà hồn phách của ngươi thì lại vừa khéo rất là tinh thuần, mùi vị cũng đặc biệt thơm ngon, vậy là Thẩm cô nương đã quyết định ra tay trước.”

“Khi Thẩm Tương Quân dẫn ngươi đến chiếc giếng hoang sau hậu viện, ta đột nhiên có linh tính rằng hai vị Thẩm cô nương rất có thể là cùng một người, vì vậy lập tức chạy sang chứng thực, kết quả phát hiện ra nốt ruồi kia. Vậy nhưng lúc đó ta vẫn còn một điểm chưa rõ ràng lắm, chính là thứ mà ngươi nhìn thấy trong giếng, ngươi cảm thấy đó là ảo giác, riêng ta lại nghĩ hẳn còn phải có nguyên nhân nào khác. Về sau ta mới biết được, thì ra Thẩm cô nương đã luyện qua một loại thuật pháp có thể điều khiển thần trí người khác, chỉ cần nhìn vào mắt nàng ta thì sẽ bị nàng ta khống chế tâm trí. Nàng ta chính là đã dùng cách này khiến cho ta bị hôn mê, sau đó bảo Hồ tẩu ném ta xuống cái giếng hoang kia.” Nhan Đàm giơ cổ tay lên, chiếc vòng nặng trịch trên đó đã không còn nữa, “Nàng ta lại không hề hay biết trong lúc vô ý đã giúp ta một việc lớn. Ta nói với nàng ta cái cấm chế đó là ngươi tặng ta dùng để đuổi tà, vạn nhất ta xảy ra chuyện gì thì ngươi sẽ cảm nhận được. Kết quả nàng ấy đã giúp ta tháo cái vòng đó xuống quăng mất luôn rồi. Nàng ta đúng là dễ gạt quá đi, chuyện như vậy mà cũng đi tin cho được.”

Đường Châu thấp giọng bảo: “Nói vậy, trước đó nàng ta bảo rằng nghe được điểu ngữ cũng không phải là thật rồi.”

“Thẩm cô nương thật ra rất ngốc, nói chuyện với chim gì không nói, lại cứ thích dẫn theo bên người một con vẹt. Ta có một người bạn trong Vũ tộc, nàng ấy có khả năng mô phỏng được bất kì âm thanh nào, nàng ấy từng nói với ta, vẹt có thể nói là loài chim không biết nói chuyện nhất trên đời này. Cho nên ngay từ đầu ta đã biết những lời nói kia của nàng ta toàn là bịa đặt, cứ theo đó mà suy luận, nàng ta quen thuộc với các cơ quan như vậy, thế thì trước đó kẻ thả đoạn long thạch trong mật đạo chính là nàng ta chứ không ai khác.” Nhan Đàm dừng lại, thình lình giơ tay tát cho Đường Châu một bạt tai, cũng không tính là quá mạnh tay, “Ta tuy là yêu, nhưng ta đã bao giờ hại qua ngươi chưa hả? Hay là ta mắc nợ ngươi cái gì? Ngươi đã đối xử với ta thế nào? Chỉ vì một tên ác bá ăn không ngồi rồi người đeo đầy mỡ, ngươi xém chút nữa là đã giết chết người bạn đồng hành của ta!”

Đường Châu nhìn nàng, một cái cau nhẹ mày cũng không có.

Nhan Đàm chậm rãi đứng dậy: “Ngươi bây giờ nợ ta một mạng, ngươi lại tính làm sao hoàn trả đây hả? Thế nhưng mà loại người có sở thích lấy oán trả ơn như ngươi, nói không chừng ngược lại còn muốn lấy luôn cái mạng của ta, có đúng không?”

Đường Châu không chút lưỡng lự đáp ngay: “Ta chưa từng có ý nghĩ như vậy.”

Nhan Đàm bước đến trước cửa, ngoảnh đầu lại bảo: “Thẩm cô nương kia đã bị ta dọa cho chạy mất rồi, dược tính của nhuyễn cân tán (2) trên người ngươi rất nhanh cũng sẽ hết tác dụng thôi. Sư huynh, chúng ta không hẹn ngày tái ngộ nhé.”

Đường Châu nhìn nàng đặt chân ra khỏi bục cửa, bất chợt cất giọng: “Ta hiện giờ chút sức trở tay cũng không có, bất luận là ai trong Thẩm gia này mà quay trở lại, ta không phải sẽ xui xẻo chắc hay sao?”

Nhan Đàm thở dài đánh thượt, xoay người lại bảo: “Cho nên ta mới càng phải nhân lúc này mà chạy lẹ đó, đợi tới khi ngươi có sức trở tay, cứ cho bản lĩnh của ta có tăng gấp đôi, không phải cũng cứ là sẽ bị ngươi túm cổ trở lại hay sao?” Nàng nói đến đây thì ánh mắt cũng đã tăng thêm vài phần cảnh giác: “Ngươi không phải đang định câu giờ đợi dược tính hết tác dụng đó chứ? Ta còn có rất nhiều chuyện phải làm, không rảnh đâu mà ở đây dềnh dàng với ngươi.”

Nàng mới xoay lưng đi được một bước, chợt nghe Đường Châu ở phía sau lưng chầm chậm gọi mình: “Nhan Đàm…”

Nhan Đàm lập tức quay lại, thận trọng quan sát nhất cử nhất động của hắn, gương mặt mang một nụ cười khiến người ta yêu thích: “Sư huynh, trong trà nước huynh uống trước đó có bỏ nhuyễn cân tán, dược tính kéo dài trong một canh giờ, toàn thân cảm thấy không có sức lực là rất bình thường. Nói tóm lại là muội nhất định phải đi trước một bước đây, huynh không cần phải lo lắng cho muội nữa đâu.”

Đường Châu nhìn nàng, chậm rãi cất lời: “Ngươi sẽ dừng chân ở đâu? Có lẽ một ngày nào đó ta còn có thể đến thăm ngươi.”

“… Vẫn là đổi lại để muội đến thăm sư huynh thì hơn.” Đường Châu hắn mà đến Da Lan sơn cảnh thì chỉ tổ dọa cho cả dòng họ nhà yêu bỏ chạy không còn một mống, tiểu lang yêu Đan Thục trước giờ sợ nhất là quỷ có khả năng từ nay sẽ chuyển sang sợ thiên sư luôn cũng chưa biết chừng. “Trên dưới có thứ, một ngày làm sư huynh cả đời vẫn là sư huynh, sao muội lại có thể để sư huynh bôn ba đến thăm cho được?”

“Tương Đô Đường phủ, sau khi ngươi đến Tương Đô có thể tùy tiện tìm người nào đó hỏi thăm là sẽ biết thôi.”

Nhan Đàm sờ sờ đám lông tơ dựng đứng trên người, lòng thầm nghĩ mới nãy mình chẳng nghe thấy gì hết ráo, việc phải cấp tốc làm ngay bây giờ là đi thay bộ đồ nào dày hơn một chút. Mới nhấc chân đi được vài bước thì chợt tiếng gió nổi lên sau lưng, nàng theo phản xạ quay đầu lại nhìn thì đột nhiên trên trán mát lạnh, cả người liền không thể cử động, tiếp theo cổ tay bị giữ chặt lấy, một lá bùa đường đường chính chính dán mình lên trên, giữa luồng sáng rực rỡ lóa mắt hóa thành một chiếc vòng nặng trịch.

Đường Châu thu ngón tay điểm trên trán nàng về, miệng cười cười bảo: “Lần này chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi, cố gắng hơn lần sau vậy.”

Chú thích:

(1) thi biến: quan niệm mê tín, sự sống dậy của tử thi do nhân tố tác động từ bên ngoài. Thi biến được chia thành 18 loại (con người ta thiệt rảnh), cương thi là một trong số đó.

(2) nhuyễn cân tán: loại thuốc bột có tác dụng làm các cơ bắp trên người không còn sức lực, khiến cơ thể không thể vận động.

Đáng lẽ phần này ra lò tối qua, nhưng tối qua mình thiệt đuối như trái chuối, hàng về trễ nha các tình iu ♥

19 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 16 (p.2)”

  1. Lần này mình lại có tem rùi :D
    Thanks bạn Mạt Trà nha

    • Ôi mình phục ban Đường Châu quá :)) hai anh chị cứ vờn nhau như mèo vờn chuột thế này mình mới có cái để hóng chứ

    • Mạt Trà said

      Cũng chả phân biệt được bạn nào là mèo còn bạn nào chuột nữa xD~

    • Tình hình là mềnh đoán đúng :)) bạn Di Quân và Tương Quân là một >””< Nàng Trà ui ta mún được thưởng

    • Mạt Trà said

      Hêm có tiền của chi cả, chỉ có tấm thân nài thôi ♥~

  2. anhxu said

    Trời ơi, em NĐ lại bị bắt, tức thật…!

    • Mạt Trà said

      Đúng như ảnh đã bảo “Đợi yêu quái chạy thoát, lại bắt trở về” :)) Chỉ có 1 chữ ĐỂU =))))))

  3. Nnho said

    Chẹp chẹp, anh Đường Châu thiệt là dễ thương, tốt với em Nhan Đàm quá điiiiiiiiiiiiiiiiiii. Ta thích. Ngồi đọc chap này mà cười 1 mình như bị ấm đầu á.

    • Mạt Trà said

      “Tốt” chỗ nào cơ?!?! Mình chỉ tâm đắc cái bạt tai x) Khà khà xDDD

    • cái từ tôt phải để nháy nháy mới đúng là anh Đường Châu :))

    • Nnho said

      Hí hí, đọc lại vẫn thích, vẫn thấy anh Đg Châu “tốt”, toàn chơi xỏ, và bắt nạt em Nhan Đàm, nhưng vậy chứng tỏ rất quan tâm í, cứ muốn giữ bên mình :D.

    • Mạt Trà said

      Còn dắt ẻm về nhà ra mắt bố mẹ nữa cơ xD~

  4. thích truyện nì ghia ah, ngày nào cũng vô ngóng hết trơn. Hay ghê lun^^

  5. Phù Du said

    đáng yêu quá :X Đường Châu thiệt cao tay :)).

  6. huyen said

    thanks ban duong chau hinh nhu cung co 1 chut thich nham dam roi ^^

  7. maclac_710 said

    Đọc đến đoạn cuối quả thật thấy bạn Đường Châu đáng ghét ko chịu được, đúng là lấy oán báo ân như Nhan Đàm đã nói (dù hành động ấy có xuất phát từ bất cứ mục đích gì đi nữa).
    Thanks chủ thớt đã edit nuột như vậy.

  8. dangha said

    oi.ban Nhan Dam cua toi.thuong ban qua di mat

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: