Trầm vụn hương phai · Chương 12 (p.2)

14/09/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 12 · Ngờ vực chồng chất (p.2)

Đường Châu khẽ mỉm cười đáp: “Lần này chỉ là không được đặt chân ra khỏi Thẩm gia.”

Nàng ngẫm nghĩ một thoáng, cũng chẳng buồn tức giận: “Dù sao đi nữa, lần này ngươi đối với ta như vậy cũng coi như là không quá tàn ác.”

Đường Châu đưa mắt nhìn nàng, chỉ thấy trên mặt Nhan Đàm vẫn là nụ cười khiến người khác vừa nhìn đã thấy yêu thích. Hắn xoay người đi về phía sảnh lớn, đi được vài bước thì quay đầu lại bảo: “Mới nãy ta quên nói với ngươi.”

Nhan Đàm vẫn còn mải nhìn chiếc vòng trên tay, thuận miệng hỏi: “Chuyện gì?”

“Là thế này, hôm qua lúc vẽ lá bùa kia, đột nhiên ta cảm thấy nếu như chỉ vẽ một đạo cấm chế ngăn không cho ngươi ra khỏi Thẩm gia, dường như không đủ cho lắm.” Hắn thủng tha thủng thẳng mở miệng tiếp lời, “Thế nên ta đã thêm vào một đạo cấm chế nữa, phong tỏa hơn nửa yêu pháp của ngươi. Vạn nhất ngươi thực sự gặp phải quỷ dữ, chút ít còn sót lại đó hẳn là cũng đủ để đối phó rồi.”

Nhan Đàm nghiến răng ken két, chìa tay bứt bừa một khóm cỏ còn nguyên phần rễ dính đầy đất nhắm vào lưng Đường Châu ném sang. Hắn nghiêng mình tránh được, chợt nghe nàng ‘í’ lên một tiếng, cúi đầu nhìn chằm chằm vào chỗ đất vừa bị xốc lên, dường như vừa phát hiện thứ gì đó. Hắn ở cùng nàng cũng đã được một thời gian, kinh nghiệm mách bảo mỗi khi nàng mang cái dáng bộ này thì đa phần đều chẳng có gì hay ho, vì thế hắn bèn phớt lờ xem như chưa hề nhìn thấy.

Nhan Đàm mải nhìn hết một lúc lâu, miệng há hốc kinh ngạc: “Đường Châu, ngươi mau qua xem.”

Đường Châu chả buồn nghĩ ngợi đáp ngay: “Ngươi cứ nói thẳng ta biết là được.”

Nhan Đàm ngẩng đầu, thần sắc phức tạp: “Ngươi mau nhặt khóm cỏ kia về lại đây, ta không phải đang giỡn chơi đâu. E là chuyện này có phát sinh biến cố khác rồi.”

Đường Châu hiểu ra ngay “chuyện này” mà nàng nói đến chính là ám chỉ việc hắn giúp Thẩm trạch khu trừ quỷ khí, liền nhặt khóm cỏ dưới đất kia lên, đi về phía nàng. Nhan Đàm chậm rãi cất lời: “Ta sớm đã lấy làm lạ, tại sao hoa cỏ ở đây lại tươi tốt đến như vậy, trong khi ở những nơi khác trong trấn đều không mọc ra được loại hoa cỏ thế này.”

Đường Châu cúi đầu, nhìn thấy giữa đụn đất đen lộ ra thứ gì trắng hếu, trông vào giống như… một đốt xương ngón tay! Hắn nhớ lại giấc mơ trước đó, không nhịn được quay đầu sang nhìn Nhan Đàm. Hai mắt nàng đang cụp xuống khuất sau đôi hàng mi dài, đột nhiên rèm mi khẽ lay, đôi đồng tử đen láy chuyển sang nhắm thẳng vào hắn không chớp lấy một chớp mắt.

Đường Châu ngắm đôi con ngươi của nàng, ánh nhìn quên cả dời đi nơi khác. Trong mắt Nhan Đàm không mang tia cười cợt nào, đồng tử trong suốt lấp lánh đen, nhìn vào rất giống một con thú nhỏ ngoan hiền. Chợt nàng nhoẻn miệng cười bảo: “Sao mặt ngươi cứ đợt xanh đợt trắng vậy hả?” Nàng đưa tay sờ sờ má, miệng lầm bầm độc thoại: “Gần đây sao cứ có người bị mình dọa nhỉ? Trừ phi nhìn mình quá là uy nghiêm đi?”

Đường Châu cắm lại khóm cỏ vào chỗ cũ, phủi phủi ống tay áo: “Uy nghiêm thì ta không thấy, đại khái chắc do cái bản mặt ngươi nó trông dễ sợ quá thôi.”

Nhan Đàm thấp giọng lẩm bẩm một câu gì đó. Giơ tay vén mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt, nàng dẩu môi bảo: “Thi thoảng nói ra một câu dễ nghe bộ ngươi chết chắc?”

Đường Châu nhẹ thở hắt ra một tiếng: “Cũng không phải thế, chỉ là ta vì cớ gì phải nói những lời trái với lương tâm như vậy? Làm thế thì trong lòng ngươi được dễ chịu rồi, nhưng ta thì lại thấy không dễ chịu, ngươi nói xem có đúng không?”

Nhan Đàm siết chặt hai tay chôn chân tại chỗ hết một lúc lâu, mãi sau mới trưng ra một nụ cười như bị sâu răng: “Nói thật là đúng quá đi.”

Thẩm gia phú thương từ lâu nổi danh trong trấn Thanh Thạch, một bữa ăn sáng cố nhiên cũng mười phần xa xỉ.

Nhan Đàm nho nhã nhu mì bẻ đôi chiếc bánh bao nhân hạt sen cắn vào một miếng be bé, lại cắn một miếng be bé. Cách ăn nhìn vào tuy đúng là đẹp mắt thật, nhưng một cái bánh bao rất nhanh là đã hết sạch, thế nên nàng lại dùng đũa gắp lấy một chiếc bánh bao thịt dê.

Thẩm lão gia thấy nàng chỉ ăn bánh bao thì cười đôn hậu: “Nhan cô nương, bánh bao ăn rất đầy bụng, không bằng dùng một ít cháo? Chỗ tô du trà (1) bên kia còn là từ Tây Bắc mang về đấy, mùi vị rất đặc biệt. Nếu bánh bao quá khô nuốt không trôi thì uống ngụm trà sâm cũng tốt.”

Nhan Đàm lắc đầu nguầy nguậy: “Ta trước đây chưa được mấy lần ăn qua bánh bao, rất là thích.”

Thẩm lão gia lập tức hỏi: “Trừ phi cô nương tu đạo từ bé, thân thể đã rèn luyện đến cảnh giới có thể không cần tiếp nạp lương thực?”

Đường Châu buông tiếng thở dài.

Nhan Đàm sau khi cân nhắc một lúc thì đáp: “Đại khái có thể bảy tám ngày không ăn gì.”

Thẩm lão gia khâm phục sát đất: “Cô nương tuổi nhỏ ngần này mà đã có được tu vi cao thâm như vậy, thực quả bái phục, bái phục.”

Đường Châu cuối cùng đã nhịn hết nổi: “Thẩm lão gia, ngài chớ có tin muội ấy. Sư muội tại hạ rất ưa nghịch ngợm, lời ra cửa miệng mười câu thì đã có đến tám câu là bông đùa.”

Nhan Đàm nhấc đũa gắp một chiếc bánh bao nhân thịt bò sang cho hắn: “Sư huynh, muội biết huynh thích nhất là món này.”

Đường Châu nhìn cái bánh bao, không biết nên cho vào miệng nhai nuốt hay là ném trả lại nàng, cân nhắc một lúc, cuối cùng vẫn là quyết định nuốt nó xuống bụng. Hắn vừa mới ăn xong, lại một cái bánh bao nữa được gắp sang. Nhan Đàm ngoan hiền mở miệng: “Sư huynh, vẫn là để muội giúp huynh gắp vậy.”

Thẩm lão gia thấy hai người bọn họ như vậy, đưa tay sờ sờ mũi bảo: “Đường công tử và cô nương đây đúng là tình sâu nghĩa nặng.” Buông tiếng thở dài, ông ta tiếp lời: “Vốn dĩ lão phu còn định… hầy, xem ra vẫn là không cần nhắc đến làm gì nữa.”

Nhan Đàm nghe thấy thế liền mỉm cười, lại nhét một cái bánh bao sang cho Đường Châu: “Thẩm lão gia, giữa hai chúng ta chỉ là huynh muội tình thân, hẳn là ngài đã hiểu lầm điều gì rồi chăng?”

Thẩm lão gia mắt liền sáng rỡ, vỗ hai tay vào nhau bảo: “Thực ra chuyện là thế này, Tương Quân ban nãy nó có nói với ta cái gì mà sư tẩu gì đấy. Đứa con gái này của ta da mặt mỏng, nó hẳn là đã đem lòng yêu mến Đường công tử. Đường công tử một bậc anh tài, lại hiếm có người như công tử đây đối tốt với Tương Quân như vậy, ta vốn hết sức tán thành mối hôn sự này. Chỉ là Tương Quân nó… aizzz, nói thế nào cũng là một đứa trẻ ngốc.”

Đường Châu vừa định mở miệng thì đã bị Nhan Đàm chặn họng cướp lời: “Ta nếu như mà có được một người sư tẩu như Thẩm cô nương đây thì hẳn sẽ rất vui mừng. Huống hồ Thẩm cô nương thông minh lại lương thiện như vậy, sư huynh làm sao ghét bỏ cho được.”

Đường Châu ho khẽ một tiếng: “Thẩm lão gia, thực ra tại hạ…”

“Ta từ nhỏ đã lớn lên cùng sư huynh, xưa nay vẫn là chưa từng thấy qua huynh ấy đối với nữ tử nào lại ân cần chu đáo đến như vậy.”

Đường Châu gác đũa xuống bàn: “Muội…”

“Huynh đường đường một đấng nam nhi, yêu thích thì cứ nói là yêu thích, thừa nhận một tiếng thì cũng có gì ghê gớm đâu nào.”

Hắn sa sầm mặt: “Sư muội, muội rốt cuộc đã nói đủ chưa?”

Nhan Đàm nhún vai, quay lại tiếp tục đối phó với đám bánh bao: “Nói xong rồi.”

Đường Châu im lặng một lúc rồi mới chậm rãi cất lời: “Thẩm lão gia, lệnh thiên kim xinh đẹp thiện lương, là cô nương con nhà thanh bạch như hoa như ngọc. Chỉ là tại hạ vẫn còn có một số việc chưa giải quyết xong, hiện tại chưa thể yên bề gia thất, thực lòng cáo lỗi.”

Thẩm lão gia xua tay cười đáp: “Ta hiểu, ta hiểu mà, có tấm lòng này của Đường công tử đã là đủ rồi. Tương Quân nó… ta thấy là không gả đi được rồi, nếu công tử sau khi xong việc mà còn nhớ đến đứa con gái ngốc nghếch này của ta, cho dù có là thu nạp nó về làm thiếp, ta đây cũng cảm thấy được yên lòng.”

Ông vừa dứt lời thì một bóng người yểu điệu tiến vào đại sảnh. Thẩm lão gia vừa nhìn thấy người thì sắc mặt lập tức chuyển thành tái nhợt, đến cả bàn tay đang cầm đũa cũng giật nảy lên.

“Có người cha như ông, Tương Quân nó đúng là đáng thương.” Nữ tử mới vừa bước vào có khuôn mặt giống hệt Thẩm Tương Quân, chỉ là thần sắc ảm đạm, trong mắt phảng phất những tia hiềm thù.

Đường Châu tức khắc hiểu ra, người hắn chạm trán tối qua vốn không phải là Thẩm Tương Quân, mà chính là nữ tử đang đứng trước mặt.

Nhan Đàm âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Thẩm lão gia bằng cái liếc nhìn từ trong đuôi mắt, từ sắc mặt đến từng phản xạ vô thức cỏn con, tất cả nàng đều ghi nhận thập phần rõ ràng. Vì cớ gì ông ta lại sợ hãi đến như vậy? Nữ tử kia có gương mặt giống y hệt Thẩm Tương Quân, theo lý hẳn là con gái lớn của ông ta, ông ta vì sao phải run sợ trước nhi nữ của mình? Vì sao hai con người mang khuôn mặt giống nhau như đúc lại có cách biệt lớn về tính khí đến như vậy?

Chú thích:

(1) tô du trà: trà bơ Tây Tạng, thành phần gồm có trà, bơ làm từ sữa của loài bò Tây Tạng và muối; các bạn quan tâm có thể tìm hiểu thêm ở đây.

14 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 12 (p.2)”

  1. os_sen said

    hì, chào Mạt Trà
    theo dõi truyện từ đầu đến giờ, mới vào chào bạn
    à, trước tiên cám ơn bạn đã dịch bộ này nha
    ta thật sự thix bộ này, rất rất thix nàng Nhan Đàm
    tính cách nàng ấy thiệt là…chọc người ta cười không hà
    haizz, ta phải mong ngóng nàng Nhan Đàm nữa rồi

    • Mạt Trà said

      Chào bạn os_sen (hay oc_sen nhỉ?) :’)
      Rất vui vì bạn đã thích em Nhan Đàm nhà mềnh, mong bạn có những giây phút mua vui sảng khoái tại đây :))

  2. hien said

    hic ban dich rat hay . nhung ma lau qua

    • Mạt Trà said

      Cảm ơn bạn :) Mình cũng đang cố gắng sắp xếp thời gian để có thể dịch nhanh hơn, mong bạn thông cảm nhé ;)

  3. huyen said

    cam on ban.truyen rat hap dan doi luc don ca toc gay hic

  4. Thanks chị nhiều ^^ em thích Nhan Đàm quá a ~ ~ ~

  5. Vanni said

    Thx Mat Tra! lau roi ban wa k doc truyen nua,h way lai thay ban van cham chi nhu xua ;) ma truyen van con dai oi la dai,co len nhe Tra Tra ^_~

    • Mạt Trà said

      Ôiiii cố nhân :’) Từ ngày Mặc Mặc lui vào cánh gà thì người cũng biệt tăm lun, cuối cùng người cũng đã trở lại =))

  6. lili said

    thanks, truyen rat hap dan, lot gach doi tap tiep theo

  7. Nnho said

    Cô chị bị cái bà trong mộ nhập chắc luôn :-P

  8. Nnho said

    Nàng ơi, ta thích theme kiểu kia hơn á. “Cá lên thớt” để ở dưới phải kéo tít xuống dưới mới thấy, ta nghĩ để bên hông dễ nhìn hơn.

    • Mạt Trà said

      Hic, mình lại hay bị cám dỗ bởi những cái single-columned theme mới chết chứ, một sự cám dỗ mà hiện nay khoa học chưa thể giải thích :) Nên nàng thông cảm cho mình nhé, hì hì

    • Nnho said

      Vậy hả? Ta hok chơi wordpress nên hok biết có cái vụ single-columned theme nữa. Cám dỗ này bình thường mà, nàng bị cái gì khác cám dỗ mới đáng sợ thôi

  9. Thanks nàng nhìu nha càng đọc càng thấy hay :D

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: