Trầm vụn hương phai · Chương 12 (p.1)

10/09/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 12 · Ngờ vực chồng chất (p.1)

Đêm đó Đường Châu ngủ rất không được ngon giấc. Sắc trời bên ngoài cửa sổ vừa tờ mờ sáng thì hắn đã bị một điệu sáo thổi làm cho thức giấc. Khúc sáo như tiếng thổn thức oán hờn, giai điệu u trầm uyển chuyển thấm đượm nỗi sầu, người thổi sáo dường như đã trải qua vô vàn sự việc thương tâm. Đường Châu khoác ngoại bào vào người, bước chân không tự chủ dõi theo tiếng sáo ra ngoài. Khoảng đình viện hắn vừa do thám tối qua lúc này vắng tanh không người, thế nhưng trên mặt đất lại vừa xuất hiện một miệng hố lớn.

Tay nắm chặt lấy bao kiếm, hắn chầm chậm tiến tới gần.

Rải bên trong hố là một lớp mỏng những cánh hoa đào, chính là giống với mớ cánh hoa Thẩm lão gia đem chôn tối qua, có điều đám hoa này không còn tươi mềm mơn mởn, ngược lại đều đã biến thành héo khô nhăn nhúm hết cả. Đường Châu cúi người, dùng kiếm khều nhẹ lớp hoa sang bên. Vượt xa dự liệu của hắn, lộ ra bên dưới những cánh hoa đào là một bàn tay, một bàn tay trông còn mềm mại trắng nõn như làn gốm sứ.

Người bị chôn bên dưới nói không chừng vẫn còn sống!

Gần bên không có thứ gì tương tự cuốc xẻng có thể dùng để đào đất, hắn đành phải dùng tạm thanh trường kiếm trong tay. Cũng may hố không hề sâu, chẳng mấy chốc thì gương mặt của người nằm bên dưới đã từ từ lộ ra. Hắn đưa tay sang dò thử hơi thở, đã không còn chút dấu hiệu hô hấp nào nữa. Đường Châu giơ tay nhè nhẹ phủi đi lớp đất cát còn dính trên mặt người nọ, cả khuôn mặt từng chút một hiện ra rõ ràng.

Đó là gương mặt của một nữ tử, mày mắt như vẽ, khóe miệng còn vương nét cười, ba phần hoạt bát bảy phần đáng yêu, trông chẳng khác nào như đang còn sống.

Bàn tay Đường Châu khựng sững, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng lướt trên mặt đất. Hắn quay đầu nhìn lại, không khỏi khẽ chau mày: “Ngươi làm cách nào mà ra được đây?”

Nhan Đàm kẹp một lá bùa giữa hai ngón tay huơ huơ: “Ta nói với Thẩm cô nương, mấy lá bùa dán trên cửa thật khó coi quá, không bằng gỡ xuống cho đỡ chướng mắt. Nàng ta lập tức làm theo.” Nàng bước đến gần hố đất, nhìn qua người nằm bên trong rồi khẽ ‘í’ lên một tiếng: “Chuyện này là sao đây? Trừ phi, ngươi đang hủy thi thể bịt đầu mối?”

Đường Châu nhìn nàng: “Người nằm trong này, ngươi không cảm thấy nhìn rất quen sao?”

Nhan Đàm ngồi xổm xuống, cẩn thận chăm chú nhìn hết một lượt, tay chống cằm bảo: “Đúng đó, hình như đã từng thấy ở đâu rồi thì phải…”

“… Người này, dáng vẻ trông giống hệt ngươi.”

Nhan Đàm một phen giật bắn, vội vàng đứng dậy: “Ngươi nói ra ta mới phát hiện, quả đúng là giống thật đó. Trên đời sao lại có người nhìn giống ta đến như vậy?”

Đường Châu chậm rãi cất lời: “Không chỉ dừng ở gương mặt giống ngươi như đúc, mà đến cả thần thái cũng giống y hệt. Ngươi thực tin rằng, trên thế gian này có thể tồn tại một người như vậy?” Nhan Đàm nhìn trân trân vào nữ tử đang nằm trong hố, miệng lầm bầm: “Chuyện đó thì đúng là không thể nào.” Ánh mắt ngập tràn bi thương, nàng chầm chậm ngẩng đầu: “Nói vậy, ta thực ra là kẻ đã chết, mà bản thân ta thì lại không hề hay biết?”

Đường Châu trầm mặc không đáp, chỉ thấy Nhan Đàm sắc mặt trắng bệch, miệng vẫn lẩm bẩm: “Thì ra là vậy, thì ra là vậy…” Rồi nàng đột nhiên xoay phắt người lại tóm chặt lấy ống tay áo của Đường Châu, khóe miệng thoáng hiện nét cười: “Ta thành ra thế này, toàn bộ đều do ngươi hại! Ngươi nói đi, ngươi định làm sao bồi hoàn?” Mấy ngón tay trắng bệch, trên người nàng máu tươi chầm chậm rỉ ra thấm đỏ y phục: “Nếu không phải ngươi… nếu không phải do ngươi, ta làm thế nào lại rơi vào kết cục như ngày nay? Lại còn thứ ngươi nợ ta, ngươi định bao giờ mới chịu hoàn trả?!”

Nhan Đàm thần sắc thê lương, trong mắt đong đầy tuyệt vọng, một bộ dạng hắn xưa nay chưa từng thấy qua.

Đường Châu không cố vùng tay khỏi nàng, căn bản cũng không hề muốn vùng ra, chỉ nhìn nàng hỏi: “Ta đã nợ ngươi thứ gì? Ngươi muốn ta trả thứ gì cho ngươi?”

Nàng ghim sâu ánh nhìn vào mắt hắn, mãi một lúc sau mới từ từ mở miệng: “Ngươi nợ ta nửa quả tim, ta muốn ngươi khạc trở ra trả lại cho ta… Ngươi mau trả nửa quả tim này lại cho ta…” Giọng điệu nói chuyện của nàng đã không còn được mềm mỏng như trước, lẫn trong câu nói là tiếng khóc hờn thổn thức, càng nhuốm đượm vẻ bi thương sầu thảm.

Đường Châu kinh hãi không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chân lùi về sau một bước, chẳng biết va phải thứ gì mà đầu đau nhói.

Hắn mở to mắt, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường trong sương phòng, gối kê đầu đánh rơi dưới sàn, thứ hắn đụng phải chính là tấm ván đầu giường. Đường Châu ngồi dậy, dùng tay xoa xoa thái dương huyệt. Hóa ra vừa nãy chỉ là nằm mơ. Nhưng sao cứ phải là nằm mơ thấy Nhan Đàm? Thật đúng là ác mộng trong số ác mộng. Hắn bước xuống giường, dùng nước sạch trong chậu rửa mặt súc miệng, sau đó chậm rãi khoác vào ngoại bào.

Chợt nghe bên ngoài có tiếng vẹt kêu ‘quác quác’, còn có giọng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc của nữ tử, xem ra là Thẩm Tương Quân đã ghé sang đây. Đường Châu nhớ lại những gì chứng kiến tối qua, trong lòng không khỏi ngập ngừng do dự.

Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng của Nhan Đàm vang lên bên tai: “Thẩm cô nương, nàng dậy sớm thật.”

Thẩm Tương Quân cười bảo: “Con chim thức sớm mới bắt được sâu, là điểu nhi bảo ta buổi sáng nên thức dậy sớm một chút.”

“Thẩm cô nương, ta nói một câu với chú vẹt của nàng có được không?”

“Nàng cứ nói đi, nhưng nó có thể nghe hiểu được không thì ta cũng không biết nữa.”

Đường Châu nhẹ nhàng bước đến gần sát mép cửa, dùng tay đẩy mở cửa ra một khoảng be bé, nhìn thấy Thẩm Tương Quân đang đứng trước cửa phòng Nhan Đàm, trên vai vẫn là chú vẹt đốm hoa ngày hôm qua, gương mặt tươi cười kiều diễm như làn hoa xuân.

“Điểu nhi điểu nhi, có phải ngươi cũng cảm thấy mấy lá bùa rách trên cửa kia rất chướng mắt hay không? Ngươi nói ta có nên xé hết xuống không?”

Đường Châu tức thì hiểu ra, ả liên hoa tinh này hẳn là đang muốn mượn tay Thẩm Tương Quân để lách khỏi cấm chế trên cửa đây. Hắn nhàn nhã ung dung đứng yên bất động ở đó, muốn xem thử tiếp theo Nhan Đàm sẽ làm thế nào.

Thẩm Tương Quân khẽ bật cười bảo: “Điểu nhi nói, mấy lá bùa này quả đúng là khó coi thật, sao nàng còn chưa xé chúng xuống đi?”

Nhan Đàm buông tiếng thở dài: “Đây là do sư huynh vẽ đó, ta bản lĩnh kém cỏi, huynh ấy sợ ta bị đám quỷ dữ quấy nhiễu.” Rồi nàng sóng mắt khẽ động, mỉm cười tiếp lời: “Đành vậy, tuy nhìn vào không lọt mắt, nhưng dù sao cũng là sư huynh dốc lòng làm cho.” Nàng nói dứt lời thì bước mấy bước về trước, đột nhiên thân người chao đảo va vào cánh cửa.

Thẩm Tương Quân bước tới, một chân giẫm lên lá bùa dán trên bục cửa: “Nàng làm sao thế, có phải cảm thấy trong người không được khỏe không?” Nàng ta lại tiến thêm bước nữa tới trước, lá bùa kia dính vào đế giày, bị rứt lìa khỏi bục cửa.

Nhan Đàm khẽ mỉm cười đáp: “Không có gì, mới nãy không biết làm sao, đột nhiên cảm thấy chóng mặt.” Những lá bùa Đường Châu dán trên cửa này, mỗi một lá đều được chăm chút vô cùng cẩn thận, chỉ cần thiếu mất một lá cũng sẽ không giam hãm được loại yêu tinh có tu vi cao thâm như nàng. Gương mặt tươi vui rạng rỡ, bước chân nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng vừa đặt chân khỏi cửa thì nàng chợt ngây sững người, cấp tốc nặn ngay ra một nụ cười: “Thức dậy cũng sớm quá nhỉ, sư huynh?”

Hai tay khoanh trước ngực, nét mặt Đường Châu tự tiếu phi tiếu: “Lúc Thẩm cô nương vừa đến thì huynh đã thức dậy rồi.”

Nhan Đàm nở một nụ cười mua chuộc lòng người: “Hóa ra sư huynh là sợ muội ức hiếp Thẩm cô nương. Muội có lý nào lại làm vậy chứ? Thẩm cô nương vừa xinh đẹp lại hiền lành, nếu nàng ấy có thể trở thành sư tẩu của muội, muội nhất định sẽ rất thích.”

Khóe miệng Đường Châu khẽ giật: “Sư muội, muội nghĩ nhiều quá rồi đấy.”

Nhan Đàm lập tức đổi một bộ mặt ngơ ngác: “Vậy sao? Nhưng muội vẫn là rất thích Thẩm cô nương làm sư tẩu của mình.”

Thẩm Tương Quân quay đầu nhìn chú vẹt trên vai hỏi: “Sư tẩu là cái gì?”

Đường Châu mặt mày sa sầm, nắm phắt lấy cổ tay Nhan Đàm lôi thẳng ra ngoài, đợi đến một nơi Thẩm Tương Quân không thể nhìn thấy bọn họ, hắn lấy ra một lá bùa áp lên tay cổ nàng: “Cái này còn là ta mới vẽ xong hôm qua, không ngờ nhanh như vậy đã có dịp dùng đến.”

Nhan Đàm giương mắt nhìn lá bùa kia hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, cổ tay lần nữa bị một chiếc vòng nặch trịch khóa lấy. Nàng nhấc nhấc cổ tay, vẻ bất cần đời lên tiếng: “Lần này lại là cấm chế bao nhiêu bước chân nữa đây? Cứ cho chúng ta là sư huynh muội đi nữa, nam nữ với nhau vẫn là phải biết giữ kẽ để tránh thiên hạ gièm pha, ta cũng không lý nào ở chung phòng với ngươi được có đúng không?”

8 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 12 (p.1)”

  1. suchan said

    Moi biet nha nang. Doc truyen nay dung vao ban dem nen so wa. Thank nang nhieu.

  2. kpthanh said

    Gay cấn và hồi hội quá ! Huhu!

  3. Nnho said

    =)) Ngủ mơ mà gặp Nhan Đàm là ác mộng trong ác mộng, xem ra Đường Châu cũng khổ sở không ít chứ đâu phải chỉ mỗi NĐ chịu khổ đâu.

    • Mạt Trà said

      Mới khúc trên thấy hơi ghê ghê rồi tự nhiên ‘bùm’ ra câu đó, mình cũng pó tay ảnh lun =))

  4. anhxu said

    NGười ta nói, ban ngày vương vấn, khúc mắc với người nào thì tối sẽ mơ thấy ng ấy…:)) anh Đường Châu “chết” rùi….mơ thấy e NĐ…

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: