Trầm vụn hương phai · Chương 2 (p.2)

19/07/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 2 · Cỗ quan tài và cái hố (p.2)

Nhan Đàm giật bắn cả người, chân cũng không khỏi giật lùi về sau một bước. Đan Thục tay bịt chặt mồm, lại nhớ lúc nãy Nhan Đàm đã nói “Còn khóc nữa là sơn chủ sẽ phạt ngươi cả đời phải trông coi quan tài”, nước mắt chỉ có thể xoay tròn vòng quanh trong hốc mắt.

Đột nhiên từ trong quan tài phát ra tiếng va đụng đánh rầm, một cỗ xác ướp nhảy dựng lên, da thịt trên mặt đã mục rữa thê thảm, hai mắt lồi ra, mặt mũi tím tái, chính là giống y hệt những gì Nhan Đàm vừa tả khi nãy. Cỗ xác ướp đó cà tưng cà giật nhảy từng bước một, trong miệng còn phát ra tiếng khục khặc khe khẽ, đang tiến gần về phía bọn họ.

Nhan Đàm liếc mắt hai cái, quay lại nắm lấy cổ áo của Đan Thục: “Ta kể ngươi nghe một bí mật lớn của Tử Lân sơn chủ có chịu không? Bí mật liên quan đến chân thân của người là gì đó mà.”

Chỉ thấy cỗ xác ướp kia vội vàng xông tới, miệng la hoảng: “Ấy! Không được nói! Ngươi mà dám nói ra, bổn tọa sẽ —”

“Tử Lân sơn chủ?!” Cái mồm của Đan Thục mở to hết cỡ, dường như có thể nhét được vào một quả trứng gà.

Một đạo quang rực rỡ lóe lên, cỗ xác ướp lập tức biến thành hình dáng của Tử Lân sơn chủ. Một thân trường sam màu xanh sẫm, mái tóc đen dài đến lưng eo, mi mục bảy phần tuấn ngạn. Nhan Đàm cúi người thi lễ, mỉm cười cất lời: “Sơn chủ, người đây là cố ý dọa chúng tại hạ rồi.”

Tử Lân chắp hai tay sau lưng, hừm lạnh một tiếng: “Bổn tọa đang yên đang lành nằm ngủ trong đó, các ngươi vô cớ tìm tới quấy nhiễu, không thẳng tay trừng trị các ngươi là ta đã tử tế lắm rồi.”

Đan Thục dí sát miệng vào tai Nhan Đàm: “Vì sao sơn chủ người lại thích ngủ trong quan tài, lại còn chôn mình xuống đất?”

Nhan Đàm nén cười: “Ngươi nói xem chân thân của người là con gì?”

Đan Thục “ohhh” một tiếng dài. Trước đây nhìn sơn chủ luôn cảm thấy uy phong lẫm liệt, khí chất ngời ngời, ở trước mặt người cũng không dám dông dài nhiều lời, nhưng giờ sau khi biết được sự thật về chân thân của người, sức trấn áp tự nhiên cũng giảm đi đáng kể, Đan Thục nhịn không khỏi cảm thấy mắc cười. “Bộ y sam màu xanh sẫm mà sơn chủ đang mặc đó, không phải nhìn rất giống thứ rêu xanh thường đóng ở trên mai rùa hay sao?” Đôi mắt to đảo hết một vòng, sau đó miệng liền phun ra câu này.

Nhan Đàm đực nghệt mặt ra, không cảm thấy có tí buồn cười nào.

Tử Lân tai mắt vô cùng nhạy bén, nghe rõ mồn một cả “mai rùa” lẫn “rêu xanh”, sắc mặt dần sa sầm xuống. Không cần hắn lên tiếng, Nhan Đàm đã lập tức túm lấy Đan Thục tìm đường thoái lui.

Dư Mặc đang đứng ngoài cửa, thình lình trước mắt xẹt qua một mớ màu mè hỗn tạp, chỉ thấy Nhan Đàm vứt luôn Đan Thục qua một bên, chạy thẳng ra nấp sau lưng mình. Tiếp theo đó là gương mặt nộ khí xung thiên của Tử Lân: “Dư Mặc ngươi tránh ra, hôm nay ta phải làm thịt cái tên sói con này, còn có ả liên hoa tinh vô lại kia nữa!”

Dư Mặc nhoẻn miệng cười khổ: “Trước hãy nguôi giận cái đã. Từ từ nói xem, hai người bọn họ rốt cuộc đã gây ra chuyện gì?”

Đan Thục còn đang lăn lê bò toài dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem.

Nhan Đàm trốn ở sau lưng Dư Mặc, nhón chân lên nói nhỏ vào tai hắn: “Là vì hồi nãy Đan Thục nó nói, Tử Lân mặc chiếc trường bào màu xanh sẫm này, nhìn rất giống rêu xanh bít kín ở trên mai rùa.”

Dư Mặc ho khẽ một tiếng, giữ lấy Tử Lân hãy còn đang tức giận đùng đùng: “Việc này để sau hẵng nói. Người của Hồ tộc đang đứng chờ ở bên ngoài cốc, chúng ta đi xem thế nào trước đã, đừng để bọn họ phải đợi quá lâu.”

Tử Lân đưa tay sửa lại y phục, chậm rãi nén cơn giận xuống: “Chính sự gấp rút, lát nữa quay về mới xử lý hai người các ngươi.” Hắn quét mắt qua cả hai một lượt, ánh nhìn sắc bén như dao: “Nếu như để ta nghe được nửa lời đồn đãi, hai ngươi ở đó mà chờ hồn phi phách tán.” Dứt lời liền xoay người bỏ đi.

Dư Mặc bắn một tia nhìn xeo xéo về phía Nhan Đàm, giơ tay véo lên chóp mũi nàng: “Lại mắc nợ ta rồi nhé. Món nợ này ngươi định dùng cái gì trả đây? Nói trước, ta không nhận những thứ không đáng tiền.”

Đàn sáo liễu nhiễu quanh tai, bội hoàn lách cách, vũ cơ (1) thướt tha nhảy múa, xiêm y nhịp nhàng lất phất tung bay.

Tử Lân ngồi gập hai chân về một phía sau chiếc bàn thấp, không nói không rằng im lặng đánh giá nữ tử Hồ tộc ngồi ở phía dưới. Hồ tộc là một chủng tộc ngạo mạn, lại thích tỏ ra ưu nhã. Lúc bấy giờ, hết thảy các chủng tộc khác trong cả Da Lan Sơn đều đã quy phục bọn họ, chỉ riêng Hồ tộc là dám đứng ra tuyên bố, cứ cho là có phải diệt tộc, cũng tuyệt không cam thần phục kẻ khác. Hắn vốn không có dã tâm gì, đối với lời tuyên thệ này cũng chỉ nửa đùa nửa thật mà phun ra một câu “Hảo cốt cách”.

Nữ tử Hồ tộc đang ngồi ngay ngắn dưới kia vận một thân bạch y trắng toát, mình còn khoác chiếc áo choàng buộc dây, dùng sa lụa (2) che chắn dung mạo. Nàng ta đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào bát đũa rau thịt bày ra trước mặt, toàn thân không một mảy may cử động, đối với những gì xảy ra chung quanh dường như hoàn toàn không buồn nhìn hay nghe thấy.

Tử Lân vốn dĩ định đợi nàng ta chủ động nói rõ lý do viếng thăm, kết quả là đã một canh giờ trôi qua, nàng ta ngay cả dáng ngồi cũng không thay đổi. Hắn sốt ruột quay sang Dư Mặc, nhìn thấy trên đầu gối đối phương là một chú hổ con mình phủ đầy lông tơ đang nằm toài ra. Tiểu hổ ngước đầu, miệng há to để lộ cặp răng nanh mới mọc, móng vuốt bấu chặt vào ống tay áo của Dư Mặc. Dư Mặc giơ tay vuốt nhẹ lên đầu hổ ta, lại nhấc một chiếc đũa chấm vào ly rượu, đưa tới trước mặt nó. Tiểu hổ thè lưỡi ra liếm cái, chép chép miệng, lắc lắc mớ lông tơ trên lưng, mãn nguyện nằm lại vào chỗ cũ trên gối hắn.

Dư Mặc ngẩng đầu nhìn thấy vẻ nóng ruột trên mặt Tử Lân, hơi nhếch mép cười rồi thong thả cất lời: “Khách quý đến thăm, chẳng hay hai người chúng ta có điều chi có thể phụng sự?”

Tiếng đàn sáo thình lình ngưng bặt, vũ cơ đang nhảy múa lập tức thoái lui sang một bên.

Nữ tử Hồ tộc nọ đứng thẳng người dậy, hành lễ theo đúng bài bản quy củ, dáng điệu yêu kiều duyên dáng: “Thần thiếp tên gọi Lâm Lãng, là nhi nữ của tộc trưởng.” Nàng ta ngập ngừng một thoáng, rồi lại tiếp lời với ngữ khí kiên định: “Lâm Lãng lần này đến, quả là có việc muốn thỉnh cầu hai vị tương trợ. Hồ tộc chúng thiếp cũng không phải loại người tri ân bất báo, Lâm Lãng xin nguyện hiến tấm thân mình cho sơn chủ đại nhân.” Nàng ta khẽ ngẩng đầu, một đôi nhãn tình thập phần diễm lệ lộ ra bên ngoài mảnh sa lụa.

Tử Lân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: “Chẳng hay là có việc gì?”

Lâm Lãng cúi đầu, lấy từ trong áo choàng ra một quả mao cầu trắng tinh như tuyết bụm trong lòng bàn tay. Quả mao cầu này đột nhiên rùng mình một cái, từ từ ngẩng đầu lên, cặp mắt lấp lánh như hai viên đá vỏ chai (3), lông tơ trên trán rũ xuống, có chút che khuất hai mắt. Nó tò mò đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi lại co mình cuộn thành một cục tròn vo. Mắt của Tử Lân vô cùng tinh tường, vừa nhìn đã thấy rõ ràng quả mao cầu đó chính là một con Tam Vỹ Tuyết Hồ (4).

“Đây là đệ đệ của thần thiếp, là loài Tam Vỹ cao quý nhất của bổn tộc. Nó tuổi hãy còn nhỏ, có lần lén trốn ra ngoài dạo chơi, khi trở về chân đã bị hạ chú độc, người trong tộc đều không cách nào loại trừ. Nếu hai vị sơn chủ có thể phá giải được chú độc này, Lâm Lãng xin nguyện cả đời đi theo hầu hạ.”

Tam Vỹ Tuyết Hồ là dòng dõi cực kỳ cao quý, sau này nhất định sẽ kế thừa ngôi vị tộc trưởng. Việc này, đối với hai phía mà nói đều là chuyện tốt.

Dư Mặc bế tiểu hổ trên gối đặt sang một bên, cất giọng nhàn nhạt hỏi: “Lâm Lãng cô nương hẳn là còn có yêu cầu khác nữa? Nêu ra lúc này, cũng tránh được về sau phát sinh mâu thuẫn không thể nhìn mặt đối phương.”

Lâm Lãng ngẩng đầu, dùng đôi đồng tử vừa diễm lệ lại kiều mị nhìn Dư Mặc: “Lâm Lãng chỉ có một thỉnh cầu. Hồ tộc chúng thiếp có tập quán chung thủy với bạn đời, nên cũng hy vọng sơn chủ có thể chiếu theo tập tục của bổn tộc mà làm.”

Khóe miệng Dư Mặc hàm chứa nét cười: “Nàng cứ không sợ chúng ta đã thê thiếp đầy nhà hay sao?”

Nàng ta dường như nở một nụ cười, giọng nói lãnh khốc tựa băng sương: “Thế cũng không phương hại (5) gì. Chỉ cần sơn chủ mang bọn họ tất thảy giết sạch, không phải liền chỉ còn mỗi mình thiếp hay sao?”

Chú thích:

(1) liễu nhiễu: ngân vang không dứt; bội hoàn: miếng ngọc đẽo thành hình vòng tròn như chiếc nhẫn, buộc vào dây đeo ở thắt lưng làm vật trang trí; vũ cơ: nữ vũ công.

(2) sa lụa: nguyên văn “diện sa”, nghĩa là tấm voan che mặt.

(3) đá vỏ chai: còn gọi là hắc diệu thạch, các bạn có thể google “obsidian” để biết thêm thông tin chi tiết (cá nhân mình thấy nó trông khá giống miếng… sương sáo ^^,).

(4) Tam Vỹ Tuyết Hồ: loài cáo lông trắng như tuyết và có ba đuôi.

(5) phương hại: tổn hại hay cản trở.

5 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 2 (p.2)”

  1. anhxu said

    Nàng ơi, để font chữa lớn lên chút cho dễ đọc đi, ta nhìn mắtc cứ lồi cả ra…:((

  2. Mạt Trà said

    Thiệt ngại quá, tự vì ta thấy để font size lớn hơn thì ko hợp với cái theme cho lắm. Nếu nàng thấy chữ nghĩa nó bị teo tóp một cách thô bỉ thì chịu khó ấn Ctrl + để zoom cả page lên ha. Nớp du :’)

  3. anhxu said

    đọc bằng pc hay lap thì ok bạn à, nhưng đọc bằng thiết bị khác thì hơi bị phiền… phóng to lên thì bất tiện…

  4. […] sáo liễu nhiễu quanh tai, bội hoàn lách cách, vũ cơ (1) thướt tha nhảy múa, xiêm y nhịp nhàng lất phất tung […]

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: