Trầm vụn hương phai · Chương 1 (p.2)

13/07/11

Trầm vụn hương phai (沉香如屑)

Tác giả: Tô Mịch (苏寞)

Dịch: Mạt Trà

· Chương 1 · Bát canh cá và cỗ quan tài (p.2)

“Câu chuyện này xảy ra ở trấn Thanh Thạch. Một tiểu tử nhà nghèo, trong nhà có cha vừa mới qua đời, lại không có tiền mai táng, chỉ đành đem đến chôn bừa trong một bãi tha ma. Tên tiểu tử này còn có chút lòng hiếu thuận, cảm thấy nếu đem cha mình ném ở ngoài như vậy, hài cốt có thể bị lũ chó hoang gần đó gặm mất, thế là mang xẻng đến đào một cái hố chôn cha. Đào miết đào miết, một lúc sau, thình lình nghe ‘cạch’ một tiếng, trong lòng đất lộ ra một vật sáng chói. Nàng đoán xem đó là cái gì?” Hồ Mãn làm ra vẻ thần bí, thấy Nhan Đàm lắc lắc đầu bèn tiếp lời: “Đó là một chiếc chung bằng vàng, đã bị ép thành một miếng bẹp dí. Tên tiểu tử này nhảy vào hố đất, luồn tay xuống dưới đào bới, không lâu sau thì moi ra được mấy miếng ngọc bích đẽo hình bươm bướm. Hắn tuy chưa từng thấy qua đồ vật đắt giá, nhưng mấy miếng ngọc này, đến kẻ vô tri cũng nhìn ra có thể đem đổi được không ít ngân lượng. Hắn ôm mấy miếng ngọc đó chạy về nhà, cả thi thể của cha mình cũng không thèm ngó ngàng đến nữa. Tin hắn đào được ngọc bảo rất nhanh đã lan truyền khắp trấn, sau đó dần dần truyền ra cả những nơi khác. Không ít kẻ nghe được phong thanh (1) tìm đến nhà, định gặp tên tiểu tử kia hỏi chuyện, vừa đẩy cửa vào liền một phen thất kinh hú vía. Nàng đoán xem chuyện này lại là thế nào?”

Nhan Đàm vẫn là lắc đầu mà rằng: “Không đoán ra.”

Hồ Mãn đập tay lên bàn đánh rầm, chiếc bóng hắt ra từ ngọn đèn dầu cũng một phen giựt phắt: “Tên tiểu tử đó đã chết trong nhà của mình, hai mắt trợn lồi ra, sắc mặt thâm tím, trông giống đã bị chuyện gì đó làm cho rất kinh khiếp. Thi thể của hắn đã mục rữa, bên trên dòi bọ nhung nhúc bò tới bò lui, trong tay còn nắm những món ngọc bảo đã đào được ở bãi tha ma nọ. Những kẻ tìm đến liền lấy mấy miếng ngọc bích trong tay hắn, nhưng không được mấy ngày sau thì đều chết cả, bộ dạng khi chết cũng giống hệt như vậy.”

Gương mặt Nhan Đàm để lộ vài phần hoảng sợ, cả Dư Mặc nãy giờ vẫn nửa nằm nửa ngồi cũng mở hờ đôi mắt đang khép.

“Đây cũng giống như là ôn dịch vậy, phàm cứ người nào chạm vào những miếng ngọc đó đều sẽ phải chết. Sau cùng ở trấn Thanh Thạch xuất hiện một đám người bản lĩnh rất lớn, bọn họ một mạch tìm được đến ngôi cổ mộ trong bãi tha ma kia, xông vào bên trong thì chỉ thấy ở giữa gian cổ mộ có bày một cỗ quan tài. Chiếc quan tài này rất dày, chất liệu gỗ cũng rất tốt, lại còn được dát vàng dát bạc. Chỉ cỗ quan tài thôi mà đã như vậy, giá trị của những vật bồi táng bên trong lại càng dễ tưởng tượng được rồi đấy. Đám người nọ bẩy nắp quan tài lên, chỉ thấy nằm bên trong là một nữ tử mỹ mạo như hoa, lại còn là một người còn sống sờ sờ.” Hồ Mãn kể tới đây thì giọng cũng run run, “Nữ tử đó thình lình chồm phắt dậy, dùng mấy ngón tay đâm xuyên vào lồng ngực của kẻ dẫn đầu, móc ra một quả tim còn rỏ máu tươi. Người này hai mắt trợn ngược, nét mặt kinh hãi, còn chưa kịp phản kháng gì đã chết tại chỗ. Những kẻ còn lại lập tức xoay lưng bỏ chạy, đến khi trở về đếm lại thì phát hiện thiếu mất mấy người, nhưng từ đó về sau cũng không có gan lui tới bãi tha ma kia nữa.”

Nhan Đàm nghe đến kinh hãi, co người lùi về cạnh bên Dư Mặc. Dư Mặc vỗ nhẹ lên vai nàng, thấp giọng trấn an: “Lãng lãng càn khôn (2), thiên địa chính khí, thế gian lấy đâu ra yêu ma quỷ quái? Câu chuyện này cũng chỉ là truyền miệng, càng truyền thì càng thêm mắm dặm muối, chớ có tin vào.” Hai câu này đúng là toát ra thần thái thư sinh không sai đi đâu được.

Hồ Mãn chỉ cười, cũng không lên tiếng phản bác.

Qua một lúc sau, Nhan Đàm đột nhiên cất lời: “Ây da, ta quên mất mang y phục đã giặt sạch bên ngoài vào hong cho khô rồi.” Nàng đứng dậy, vội vã bước ra đuôi thuyền. Hồ Mãn khi nãy chính là nhìn thấy nàng đang ở bên ngoài giặt quần áo mới tìm đến, trong lòng thầm cười nàng lơ đễnh, lại cảm thấy nữ tử không thông minh sắc sảo thế mà lại đáng yêu. Riêng Dư Mặc chỉ nằm xuống lại, nhắm mắt bất động.

Hồ Mãn thấy thời cơ đã đến, rút chủy thủ (3) từ trong tay áo ra, chầm chậm tiến tới cạnh Dư Mặc.

Lò than trong một góc thuyền đang hồi cháy thịnh, ánh lửa đỏ rực rọi lên gương mặt của vị công tử trẻ tuổi đang nằm trên nhuyễn điếm nhắm mắt dưỡng thần, càng tôn lên vẻ tuấn tú phi phàm. Hồ Mãn thình lình nhảy bổ sang, dùng tay bịt chặt miệng chàng, giơ cao chủy thủ trong tay. Chỉ thấy Dư Mặc khẽ động rèm mi, chậm rãi mở to đôi mắt.

Mặt trời buổi sớm trồi lên từ phía đằng Đông, lớp tuyết mỏng bên rìa sông đã tan thành nước.

Trên mặt nước sông Lan Khê còn trôi nổi vài mảng băng mỏng, con thuyền nhỏ đang xuôi dòng hướng về phương Bắc.

Một vị công tử trẻ tuổi gương mặt tuấn tú đứng ở đầu thuyền, hai tay chắp sau lưng, đầu ngẩng lên, mắt nhắm, khâm tụ (4) lất phất bay, núi non mây mù xung quanh đang không ngừng lùi lại phía sau. Hắn đột nhiên mở mắt, một đôi đồng tử màu đỏ hiện ra: “Ngươi thu dọn xong xuôi hết chưa? Rất nhanh nữa thôi là đến bờ rồi.”

Bức rèm được vén lên, một nữ tử mặc y sam màu xanh lục nhạt bước ra, trên tay là một chiếc khay gỗ đựng không ít các đồ vật: “Xong rồi đây, ngươi đừng có hối ta nữa.” Nàng cúi người, ném hết mớ đồ vật đó xuống sông. Chiếc khay gỗ xuôi theo dòng nước trôi đi, thanh chủy thủ ‘bõm’ một tiếng chìm xuống, trên mặt nước chỉ còn nổi lềnh bềnh một bộ y phục lấm lem dơ dáy của nam nhân, còn có một chiếc nồi nung tử sa (5) đựng lá cây khô và bùn nhão.

“Tên đó xem chừng cũng đói rã ra rồi, cả bùn nhão lá cây khô cũng ăn được ngấu nghiến ngon lành đến vậy.” Khóe miệng nở một nụ cười, nàng ngước đầu nhìn vị công tử trẻ tuổi bên cạnh.

“Ngươi biết rõ đó là thứ gì, còn dám mang qua đút cho ta, lá gan của ngươi cũng ngày càng lớn rồi.” Hắn khép mắt lại, khi mắt lần nữa mở ra, đôi đồng tử đã biến thành màu đen sẫm như mực, “Ta thấy ngươi lại không an phận nữa rồi nhỉ.” Lời này khi thốt ra còn đi kèm một nụ cười, ngữ khí cũng không được mấy phần giống như đang đe dọa.

Nhan Đàm mỉm cười: “Tên phàm nhân đó tâm thuật bất chính, cả người toát ra toàn mùi máu tanh, tinh phách bẩn tưởi như vậy ngươi cũng dám ăn. Lá khô bùn nhão so với thứ đó còn sạch sẽ chán.”

Dư Mặc hồi tưởng lại mùi vị của thứ đã ăn, gật gù đáp: “Quả là không được sạch sẽ gì mấy. Nhưng có còn hơn không, tinh phách quá thuần khiết ăn vào sẽ bị trời phạt, ngươi còn muốn chê mạng mình quá dài?” Hắn nheo nheo mắt, ôm một bộ mặt hả hê: “Ngươi cứ nghĩ mà xem, đây chính là mỗi ngày làm một việc tốt. Ủy khuất bản thân, tạo phúc thiên hạ, có gì là không thể nhẫn nhịn?”

Nhan Đàm im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn được phải lên tiếng: “Tên ngư tinh nhà ngươi da mặt đúng thật là dày.”

Dư Mặc nhìn nàng giễu cợt: “Thế thì có gì là không tốt? Lại nói, sen và cá vốn dĩ chính là một đôi, ta nếu như mặt dày thì ngươi cũng chẳng hơn gì.” Hắn giơ tay chỉ về trước, phía trước mặt là một dãy núi sừng sững, mây mù mông lung phủ kín, bên vách núi, những con đại bàng đầu trắng bay liệng vòng quanh, đỉnh núi cao nhất còn phủ một lớp tuyết trắng xóa: “Chúng ta về đến nhà rồi.”

Chú thích:

(1) phong thanh: tin đồn.

(2) lãng lãng càn khôn: đất trời sáng sủa, thiên hạ thái bình.

(3) chủy thủ: dao găm.

(4) khâm tụ: chỉ chung phần vạt áo phía trước nơi hai mép áo xếp chồng lên nhau (y khâm) và ống tay áo (y tụ).

(5) tử sa: đất sét đỏ.

9 Responses to “Trầm vụn hương phai · Chương 1 (p.2)”

  1. anhxu said

    Ôi trời ơi, hố nặng luôn…không biết mèo nào cắn mẻo nào…=))=))

    • Mạt Trà said

      Một cha ngu mà bày đặt nguy hiểm & một anh nguy hiểm mà cứ giả vờ ngu x)

    • anhxu said

      thấy truyện này có vẻ ghê ghê nhỉ? tu tiên gì mà lại hút linh khí người phàm ta??
      Dư Mặc là con cá thành tinh phải không Mạt Trà?

    • Mạt Trà said

      Đúng rồi, bạn í chính là 1 con ngư tinh láu CÁ =)))

  2. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :"> said

    Lần đầu tiên vô nhà ss ^__^ Tặng ss đôi dép cao su làm qua a

  3. Ca said

    2 vị này là yêu quái thành tinh hả ( ̄口 ̄)!!

  4. Mạt Trà said

    Mình vừa đi du lịch với gia đình về, vốn ban đầu mình định ôm lap theo để dịch những lúc rỗi nhưng ý tưởng này đã bị má bác bỏ thẳng thừng, và thực tế cũng cho thấy chả có cái “lúc rỗi” đó (_ _”) Hôm nay mệt phờ râu nên mình xin đình công, mai sẽ có chương 2 nhé :”>

  5. Truyện này chưa thấy hài đâu, mà cứ rợn rợn thế nào á><
    Thank nàng!

  6. […] sau đó dần dần truyền ra cả những nơi khác. Không ít kẻ nghe được phong thanh (1) tìm đến nhà, định gặp tên tiểu tử kia hỏi chuyện, vừa đẩy cửa vào liền […]

Tung bông/ liệng dép trong trật tự

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: